Ý Quyền Luận (Vương Hương Trai) (3)

Ý Quyền Luận

16. Nguyên nhân quyền đạo bị thất truyền

Điều cốt lõi khi theo học quyền là ba nguyên tắc: Thứ nhất là rèn luyện sức khỏe, thứ hai là để tự vệ, thứ ba là mang lại lợi ích cho cộng đồng. Mang lại lợi ích cho cộng đồng chính là thiên chức của chúng ta, cũng được coi là yếu lĩnh cơ bản bao trùm lên tất cả, mọi thứ gặt hái được là nhờ có sức khỏe dồi dào, tâm hồn lành mạnh. Khi sức khỏe sút kém thì không thể có được tinh thần hăng hái, mà tinh thần không hăng hái thì rất khó lập nên công tích đáng ca tụng. Chưa cần nói đến chuyện tự hy sinh thân mình để giữ tròn danh tiết, từ bỏ cuộc sống để bảo toàn đạo nghĩa. Chỉ sợ bị người khác vùi dập hoặc tự sát, hay là co mình lại không dám xông lên, nói chi đến chuyện tuốt gươm hỗ trợ kẻ lương thiện bị ức hiếp giữa đường. Chẳng những thế, những kẻ tự ti hạ mình, đa phần đều yếu đuối nhu nhược, kém khí phách, bởi vì sức khỏe không tốt nên dễ thay đổi tình cảm tâm trạng. Sức khỏe được coi là vốn quý trong đời người, mà học quyền chính là cội nguồn tạo ra sức khỏe, tất cả sự nghiệp đều trông cậy vào đó, mối quan hệ này vô cùng quan trọng, cho nên không thể ngộ nhận cái giả thành cái thật, từ xưa đến nay trong thiên hạ không ai phải tranh cãi về vấn đề này. Theo quyền đạo thì khởi đầu hết sức đơn giản, nhưng sau đó dần dần trở nên phức tạp. Quyền đạo được coi là phương thức để cải thiện sinh lý, là bí quyết để phát triển tài năng, từ dễ đến khó, có vẻ như rất hợp lý, nhưng nếu từ phức tạp trở thành đơn giản, có vẻ như đi ngược lại với nguyên tắc nguyên lý của sự sống, mà điều này rất khó thực hiện. Thuở ban đầu hình ý quyền gồm có ba bài, hơn nữa ba bài này lại có cùng một động tác, chúng được ví như là bọc dần từng lớp, như ngựa chạy vòng tròn, để ba loại sức lực cùng thống nhất phát huy một tác dụng, ngoài ra mười hai dạng ngũ hành cũng được bao hàm trong đó, bởi vì ngũ hành vốn là từ ngữ thay thế cho năm loại sức mạnh, chẳng hạn như mười hai dạng dùng để chỉ đặc điểm nổi trội của mười hai loài cầm thú mà ta cần thu nhận, không phải là mười hai dạng đơn lẻ, cũng như các bài quyền pha tạp, quyền bát quái cũng tương tự như vậy, thuở ban đầu chỉ có một bài quyền chuyển đổi giữa đơn lẻ và cặp đôi, về sau do lớp hậu thế kém hiểu biết, không rõ ý nghĩa chân chính trong đó, nên tiếp tục ngụy tạo một cách mù quáng đến mức số bài quyền lên đến sáu mươi tư và có những bảy mươi hai thế chân, điều này không những không mang lại lợi ích gì mà còn gây hại, trong đó đại cực quyền bị nhiễm tệ nạn nghiêm trọng nhất, những mặt gây hại của nó không chỉ bó hẹp về mặt sinh lý, hơn nữa nó còn tỏ ra hết sức huyễn hoặc, tất cả các tư thế đều không thể chấp nhận được. Chẳng hạn như bài bình luận chung về môn chữ nghĩa vận dụng rất tao nhã bay bướm, đáng tiếc là nét tinh túy rất ít, còn những phần tầm thường tạp nham lại chiếm đa phần, hơn nữa hầu như các nội dung đều trình bày một cách chung chung thiếu tính cụ thể. Nói tóm lại nếu so sánh với các môn quyền thuật thời nay, thì cơ bản không thể cho rằng nó có giá trị gì về mặt dưỡng sinh hay thi đấu, cũng chẳng có bài bản nào đáp ứng được yêu cầu sinh lý. Đã hơn bốn mươi năm phiêu bạt giang hồ, để lại dấu chân trên mọi miền nam bắc, tiếp xúc với hàng ngàn hàng vạn võ sĩ đánh quyền, mà chưa hề nhìn thấy một chiêu thức nào tạo được thế cân bằng, nói chi đến mức tinh thông điêu luyện, bởi vì quyền vốn có hình thức đơn giản, nhưng nội dung rất phong phú, cả đời tập luyện đôi khi vẫn chưa hiểu thấu hết ý nghĩa của nó, cũng khó đạt đến mức hoàn mỹ, mà chỉ nắm được một đôi phần nhỏ lẻ, huống hồ là những người căn bản không theo học môn quyền này. Điều đó không có nghĩa là do nguyên lý quyền đạo khó nắm bắt, mà là do con người bình thường không hội tụ đủ tư tưởng bình dị và ý chí kiên cường. Thời nay có vô số môn phái xuất hiện phương pháp và chiêu thức, nhiều đến mức không thể kể hết tên, đi sâu tìm hiểu được biết người ta cố ý tô vẽ nâng cao nhằm phục vụ cho mục đích biểu diễn. Nếu như theo học quyền chỉ để làm đẹp lòng kẻ khác, thì vì sao lại không bỏ quyền để theo học ngành sân khấu nhạc kịch có hơn không? Hơn nữa trong giới hý kịch cũng có khá nhiều cao thủ mà bản lĩnh của họ còn cao hơn võ sĩ quyền thông thường một bậc. Những người học quyền thời nay thường kể rằng họ nắm vững được bao nhiêu bản chiêu thức và tỏ ra vênh vang đắc ý về điều đó, nhưng lại không thể ngờ rằng những người hiểu biết đang cười nhạo họ, hoặc nói đúng hơn là thở dài tiếc nuối thay cho họ. Tuy nhiên việc thất truyền của quyền đạo đâu phải chỉ vì phương pháp của các bài quyền, trải qua ba trăm năm truyền bá học hỏi đã xây dựng thành phong trào, mà những tồn tại khiếm khuyết ngày càng trở nên trầm trọng rất khó chỉnh sửa khắc phục, huống chi lớp người sau còn ra sức nhào nặn tô vẽ thành nhiều bè nhiều phái khác nhau với những luận thuyết như tứ tượng ngũ hành, cửu cung bát quái và học thuyết Hà Lạc, tất cả những từ ngữ hoa mỹ huyễn hoặc đều được họ tận dụng để phụ họa, khiến cho người theo học không thể hiểu rõ nội dung chân lý thật sự, bị mê hoặc cám dỗ bởi những học thuyết rồi đi vào con đường lầm lạc, làm cho nguyên lý quyền đạo ngày càng bị mai một. Ngoài ra, có một số người sau khi học được một đôi bài đao thương quyền côn, liền sử dụng để làm kế sinh nhai, nếu gặp được ai đó cùng sở thích thì truyền thụ lại cho nhau, nói cách khác là khi cuộc sống khó khăn thì có rất nhiều người coi đây là một giải pháp để kiếm sống, họ đua nhau học đòi mô phỏng, trong xã hội xuất hiện nhan nhản những kẻ không hiểu biết gì về ý nghĩa sâu xa của quyền đạo, mà hành động trái ngược với chân lý quyền đạo, khiến cho trào lưu cao thượng nghĩa hiệp dần dần bị suy tàn. Đương nhiên vẫn có một số võ sĩ thấu tình đạt lý, nhìn nhận ra được nét tinh túy được gìn giữ trong quyền, nhưng họ đành bó tay trước các loại thiên kiến, không thể phô diễn tinh hoa của quyền với người đời, ví như giữa biển cả bao la làm sao biết được người sắp chết đuối đang ở nơi đâu để ra tay cứu vớt, bởi vì tầm nhìn của con người vốn hạn hẹp, nhỏ bé.

Học thuật thực ra là tài sản chung của nhân loại, ai cũng có quyền sở hữu, vậy thì đúng lý ra phải đem phổ biến cho xã hội, tại sao một số người lại cố tình nắm giữ làm bí mật riêng tư, hoặc bí mật ban tặng hay truyền thụ cho số ít người, khiến cho học thuật dần dần bị mai một và không thể phát huy được, đáng buồn hơn nữa là còn có khá nhiều kẻ giả danh hoặc khoác áo môn phái để lòe bịp lừa phỉnh, họ bịa ra những câu chuyện thần bí huyễn hoặc, nào là đi theo thầy học đạo, rồi may mắn được gặp tiên, thật hoang đường khó tin, cũng đã từng xuất hiện nhiều tà thuyết quái đạo, thật khó mà tổng kết đầy đủ những loại tà thuyết này. Thời hiện đại, khoa học được đề xướng và phát triển, thế mà vẫn có kẻ dám liều lĩnh tuyên truyền các học thuyết hoang tưởng quái dị thông qua phương thức truyền miệng hoặc đăng tải trên báo chí, loại người đê tiện đáng khinh ghét đó đang theo đuổi những công việc xấu xa đớn hèn nhất trong xã hội loài người. Nếu như đức phật có linh thiêng không biết sẽ cảm nhận như thế nào trước những luận điệu xằng bậy của họ? Trên thế gian có vô số cách mưu sinh và theo đuổi danh lợi, nhưng hà tất phải lợi dụng một số nhược điểm của xã hội để hoạt động lừa đảo? Khi nói ra những chuyện này không khỏi ngậm ngùi chua xót cho quyền đạo và cũng thấy đáng buồn thay cho người đời. Việc quyền đạo bị vùi dập cần phải quy tội cho hai vị vua Khang Duy, vì trong khoảng thời gian trị vì của họ đã không đề xướng tôn vinh quyền đạo này. Tuy nhiên nói cho cùng thì nguyên nhân chính vẫn là do người cùng chí hướng chưa đủ kiến thức, chưa có gốc rễ bền vững, nên dễ bị mê hoặc cám dỗ, để cho thời nay điều sai trái vẫn ngang nhiên được truyền bá, đến nỗi không còn có thể phân biệt được chân đạo và ngụy đạo, tồn tại rất nhiều ngộ nhận. Nếu có ai sáng suốt nhận biết, thì lại vì lý do bảo thủ thành kiến mà gây khó dễ cho người khác, khiến cho tình hình ngày càng tệ hai hơn. Đối với quyền đạo, nếu học đúng cách thì sẽ có nhiều bổ ích cho bản thân, hơn nữa còn có thể bù đắp cho những phần khiếm khuyết trong sự nghiệp. Nhưng nếu học quyền đạo không thỏa đáng, thì sẽ gây tổn hại về mặt đức hạnh, thần kinh, tay chân cơ thể, tính tình trở nên thất thường, thậm chí còn ảnh hưởng đến sinh mạng, nói cách khác là gây hại cho cả đời người. Nếu ai đó không tin thì hãy xem một số nhân vật nổi tiếng quyền thuật, do cơ bắp gân cốt không điều hòa, mà họ đã bị suy sụp bại liệt, những chuyện đại loại như thế đâu đâu cũng bắt gặp, mục đích học quyền vốn là để dưỡng sinh, hóa ra lại làm tàn hại cuộc đời, kết quả thật đáng thương. Mọi người thường hô hào quyền đạo chính là tinh hoa của đất nước, nhưng nếu tinh hoa mà lại như thế thì khác chi một phương tiện để sản sinh ra những con người tàn phế? Sau năm dân quốc thứ mười năm, ở nhiều địa phương đã xây dựng Cung Võ thuật Quốc gia, để biểu thị rằng các ngành nghệ thuật khác đều không đáng được coi là biểu tượng của đất nước, thế nhưng với những loại võ thuật không đáng giá một xu và khiến người ta xấu hổ như thế đâu chỉ bắt gặp ở một mình nước ta, tuy nhiên chưa nghe nói ở đâu lại có được những võ sĩ kỳ lạ và cao siêu đến nhường đó, để có thể gán cho họ hai chữ vĩ đại, thật không biết vì sao họ lại táo tợn đến thế và trong đầu họ suy nghĩ những gì mà lại như vậy. Về chuyện đề xướng ủng hộ phong trào thì thường do những người có cương vị và tiếng tăm thực hiện, họ suốt ngày khoa chân múa tay và lớn tiếng hò hét thiên hạ tôn vinh, đâu có biết rằng các kiện tướng võ thuật lại là các vị lãnh đạo đã chết yểu từ lâu. Chao ôi! Sao người ta lại mù quáng mà nghe theo như thế cơ chứ, cầu xin cho người đời đêm nằm trăn trở nghĩ suy để nhìn nhận ra sự thật. Cuộc sống là vốn quý nhất trên đời, mà yếu tố quan trọng hàng đầu chính là thân thể, sao phó mặc cho những chuyện xằng bậy chi phối đến nỗi thân tàn ma dại được? Vậy thì chuyện tầm sư học đạo phải thật thận trọng, khi theo học quyền, không những phải biết rõ chuyện phải trái, mà còn cần phải biết phân biệt các môn phái khác nhau, có như thế thì quyền thuật mới được tôn vinh phồn thịnh, với mong muốn đem những kiến thức mà chính mình thu lượm được trao gửi lại cho người đời sau, và đặc biệt hy vọng mọi người trong xã hội ai cũng hiểu rõ điều này, tích cực truyền dạy lại người khác mỗi khi có cơ hội gặp nhau, coi người trong thế gian đều là người thân ruột thị, không thích cách xưng hô sư phụ với đồ đệ, nhằm dần dần từng bước xóa bỏ quan niệm phân biệt giữa các môn phái, làm cho quyền đạo có ngày thăng hoa tỏa sáng, đó chính là mong ước của chúng ta.

17. Bàn về việc xóa bỏ quy chế sư phụ đồ đệ

Quy chế sư phụ đồ đệ vốn được coi là một nét đẹp về đạo đức, thế nhưng nhiều khi chuyện tốt đẹp đạt đến đỉnh điểm, được phổ biến lưu hành rộng rãi trong đất nước lại nẩy sinh ra rất nhiều tệ nạn xấu xa, trong giới quyền thì chuyện này càng nghiêm trọng hơn, khiến cho nhiều người trong xã hội cảm thấy khinh ghét. Đối với người học quyền, nếu không tình nguyện đi tìm và nhận thầy thì rất khó nắm được các bí quyết. Còn người dạy quyền thì lại cho rằng học trò không nhận thầy thì chưa đáng để coi là thân thiết, càng không thể truyền thụ các ngón bí truyền, cứ suy ra như thế, dần dần trở thành chuyện hiển nhiên, để rồi biến tướng thành một tệ nạn! Những người không chịu suy xét, bất chấp điều hơn lẽ thiệt, tất nhiên cũng chẳng nắm được ngón bí truyền và chân lý quyền đạo sẽ chẳng được truyền thụ về đâu, ngay cả trong cùng môn phái, họ cũng giữ bí mật cho riêng mình mà không truyền thụ cho người khác, quả thật rất khó hiểu vì sao lại như vậy, đúng là rất đáng xấu hổ về điều này. Sở dĩ quyền đạo không phát triển được, hiển nhiên là có nguyên nhân. Cho đến tận ngày nay, các môn phái dị đạo, các tà thuyết xằng bậy ngày càng lan rộng, ngày càng trở nên tệ hại, thật đáng buồn! Tại sao ý nghĩa chân chính của quyền đạo có thể nói xứng ngang tầm với đạo lý làm người, cũng có thể nói sâu sắc tinh túy như đạo đời. Nếu ai đó không hiểu rõ đạo lý mà đi theo học, thì cho dù có bỏ cả đời ra cũng không đạt được kết quả như ý muốn. Còn nếu theo học đúng theo đạo lý, thì những điều học được, vận dụng suốt đời vẫn không hết, và cũng chẳng có điều gì cần phải giữ bí mật cả. Trong xã hội loài người, mọi người nên coi nhau là đồng bào đồng chí, thương yêu đùm bọc lẫn nhau, nếu làm trái lại sẽ khiến loài người bị hủy diệt, bạn sẽ là người duy nhất sống sót, điều này cho chúng ta thấy tính ích kỷ và tham vọng đã đạt đến đỉnh cao, cứ như vậy thì sẽ có kết cục ra sao, tôi e rằng hạnh phúc của loài người sẽ bị tan biến hết. Đất nước suy vong, dân tình chìm đắm, mọi mặt đều thua kém người ta, các tệ nạn cũng từ đó mà phát sinh, huống hồ học thuật vốn là tài sản chung của loài người từ xa xưa tới ngày nay, lẽ ra không nên có sự phân chia theo lãnh thổ. Càng không nên bó hẹp trong một đất nước hoặc một dòng tộc, người trong một nước một cộng đồng không nên có sự phân biệt kỳ thị, ngay cả những người khác quốc tịch, khác cộng đồng cũng nên coi như anh em, học thuật không bị giới hạn bởi đường biên giới quốc gia, ai cũng sinh ra và lớn lên dưới ánh nắng mặt trời, chẳng có gì phải bí mật với nhau cả, nhưng nếu vận dụng bí mật đó để thực hiện ý đồ xấu xa, thì là việc không nên làm. Còn về vấn đề truyền bá quyền thuật, nguyên tắc là không nên từ chối ai cả, với những người có quan hệ tốt, khi họ đã tìm đến thì nên dạy ngay, mà đã dạy thì phải tận tâm tận lực, hỏi gì nói nấy, và nói đầy đủ nội dung ý nghĩa. Người học không thể lĩnh hội được nếu dạy qua loa cho xong chuyện hoặc là cố ý không để người học lĩnh hội. Vì thế trong từng khóa huấn luyện, có người theo học nhưng không thu hoạch được gì, hay chỉ ghi nhận hiểu biết nhưng không thấy vận dụng vào hành động, thì quả là đáng tiếc và đáng hận lắm thay! Chỉ có cá biệt một đôi người vừa học được đạo lý và biết áp dụng vào hành động, trong khi hành động lại hiểu biết thêm được nhiều điều, thật đáng kiêu hãnh tự hào về điều này, vì vậy phải có tấm lòng cao cả để mang lại niềm vui cho mọi người, từ đó tạo ra niềm vui cho chính mình, cho dù chưa được nếm trải cương vị sư phụ. Trong mối quan hệ giao tiếp giữa người với người, phải nâng cao tinh thần, coi trọng tình cảm. Nếu thực sự có tài năng thì nên truyền thụ cho người khác, mặc dù không đứng ở cương vị người thầy, thì vẫn giúp ích cho đời rất lớn. Nếu ai đứng ở địa vị người thầy, nhưng lại không làm việc truyền thụ bằng cái tâm cái đức của mình, thì cũng chỉ vô ích mà thôi. Cho dù không còn danh nghĩa sư phụ, thì bản thân cũng chẳng thua thiệt khi đã tạo ra hiệu quả thực chất. Nếu dùng các bài quyền ngụy tạo hoặc học thuyết quàng xiên để hù dọa thiên hạ, dựa vào đó để chiêu nạp học trò đến nhận thầy, khi người sáng suốt hiểu rõ rằng đó là trò lừa bịp thì họ sẽ cảm thấy rất căm ghét và bỏ đi, đến khi đó còn thích làm thầy cũng chẳng được, tuy danh nghĩa sư phụ vẫn tồn tại nhưng thực chất đã mất. Khi đã xác định rõ danh phận sư phụ và đồ đệ, cũng đồng nghĩa với quan niệm bên trọng bên khinh, cao quý và thấp hèn, cho dù đồ đệ cảm thấy sư phụ nói sai, thì cũng không dám làm trái lời vì sợ làm mất thể diện của sư phụ, hay có liều lĩnh phản đối thì sư phụ cũng kiên quyết phản bác để bảo vệ sự tôn quý của mình, mà không chịu tự sửa mình. Như vậy thì còn có gì đáng bàn đối với đạo nghĩa học thuật nữa? Có nghĩa là quy chế sư phụ đồ đệ không đem lại lợi ích cho quyền đạo, chỉ cần xem qua cũng đủ biết. Huống chi lại còn xảy ra tranh chấp giữa các môn phái với nhau, cuộc chiến ngày càng khốc liệt thường được duy trì tiếp nối theo các thế hệ sư phụ và đồ đệ, kết quả của cuộc tranh giành xâu xé là kẻ thắng trở thành ông chủ, kẻ thua trở thành đầy tớ, các thế hệ sư phụ đã tạo dựng thành môn phái, và chính sự chia rẽ giữa các môn phái đã khiến cho lý luận học tập càng trở nên rối rắm phức tạp, cứ như thế thì không biết đến bao giờ ý nghĩa chân chính của quyền đạo được thịnh đạt vẻ vang, mà trái lại khiếm khuyết bệnh hoạn ngày càng gây ảnh hưởng trầm trọng hơn. Việc học phải đạt được kết quả nhất định, thì trước sau cũng sẽ có thầy. Ngược lại, cho dù có ba ngàn học trò quỳ lạy, tung hô sư phụ, nhưng học thuật đã cơ bản bị mai một, thì rốt cuộc sư phụ sẽ đi đến đâu, sư phụ tồn tại để làm gì. Cần phải biết rằng học thụât mới là thứ thiêng liêng nhất trong trời đất vũ trụ, từ đó mới có sự tôn vinh người thầy, đó là lý do vì sao tôi đề xuất chủ trương xóa bỏ quy chế sư phụ và đồ đệ. Mặc dù đây chỉ là ý kiến riêng của cá nhân tôi, tuy nhiên những tệ nạn về quy chế sư phụ đồ đệ trong giới quyền thuật đã tích lũy tồn tại từ lâu. Nếu trong ngày một ngày hai không thể xóa bỏ được thì phải thận trọng vạch ra chương trình quy mô to lớn và lâu dài để cuối cùng trau dồi được nét đẹp đạo đức phẩm chất và tri thức của cả hai phía thầy và trò, trước hết thông cảm với nhau sau đó áp dụng vào thực tế, từ đó khắc phục tệ nạn phục tùng mù quáng, đó là giải pháp tương đối thỏa đáng.

18. Kết luận

Việc học quyền không lệ thuộc vào thời gian ngắn hay dài, công phu nông cạn hay sâu sắc, sức khỏe xấu hay tốt, tuổi tác già hay trẻ, càng không lệ thuộc vào giải pháp nhiều hay ít, động tác nhanh hay chậm, danh phận cao hay thấp, mà cốt lõi là vấn đề có thông hiểu nguyên lý học thuật hay không. Khi tập quyền, điều quý giá nhất là có lý chí rõ ràng và tinh thần quyết tâm cao. Một khi đã quyết tâm tạo sức lực, lại có tinh thần tỉnh táo thì nhất định bạn sẽ dễ dàng nắm bắt được và có thể đạt đến mức độ tinh thông, khi đó thì chỉ cần quan sát phương pháp là biết được nội dung tỉ mỉ, thậm chí còn biết có thể dùng phương pháp nào để bổ trợ. Vì đã là bậc giáo sư cho nên tôi đã trình bày nội dung trên đây theo nguyên tắc nhất định và đảm bảo tính chân thực, giúp cho học giả có thể mô phỏng, thể nghiệm thực tế để thấy được sự khéo léo tài tình trong việc kết hợp giữa công sức và tinh thần như thế nào.

Hết

Tác giả: Vương Hương Trai
Dịch giả: Tuấn Anh
Nguồn: http://www.thaicucquyen.com

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s