Ý Quyền Luận (Vương Hương Trai) (2)

Ý Quyền Luận

Đại sư Vương Hương Trai và các học trò

7. Các bước luyện tập

Bước luyện tập căn bản nhất của môn quyền này là tập đứng ngay thẳng như cột. Môn quyền này có tác dụng đối với việc rèn luyện hệ thống thần kinh, điều chỉnh hô hấp, lưu thông mạch máu, thư thái cơ bắp, đó cũng là một trong những cách dưỡng sinh để có trí lực khỏe mạnh, hay còn gọi sự vận động để có được cuộc sống thoải mái nhất. Tiếp theo là học cách thử lực, thử tiếng, thể nghiệm sự hô ứng không khí với sự căng chùng của lực, cách nhận biết được khả năng của mình, các quy tắc cần thiết về sự tương trợ giữa yếu tố hư và thực. Cuối cùng là học để tự vệ. Trình tự các giai đoạn được trình bày ở phần dưới đây.

  •  Đứng thẳng như cột

Đứng thẳng như cột tức là trạng thái đứng phải bình ổn và thăng bằng. Bước đầu tiên là phải học cách đứng cơ bản giống như cái cột. Khi tập trước hết phải kết hợp bố trí toàn bộ bố cục làm sao cho thỏa đáng, phải tạo cảm giác vững vàng từ bên trong, đầu thẳng, mắt nhìn thẳng, thân hình ngay ngắn, đỉnh thẳng, thần thái nghiêm túc, lực đều, khí tĩnh, thở bình, biết nghĩ xa, eo lưng thả lỏng, các khớp hơi cong một chút, gạt bỏ các mối ưu tư, giữ trạng thái tinh thần thanh thản, không để cho đối phương đoán biết được mình đang nghĩ gì, mà cũng không để yếu tố ngoại cảnh gây tác động bất lợi đến mình, tạo tư thế thoải mái, giống như là ngọn cây quý hiếm vươn mình đến tận mây xanh, tạo cảm giác du dương êm ái, ví như là đang bơi trong không khí. Sau đó tiếp tục thể nghiệm được cảm giác xao động của các tế bào cơ bắp, tức là việc rèn luyện đã có tác dụng, và tự cảm nhận đó là sự hoạt động bình thường. Nói về việc thay đổi sinh lý, nếu luyện tập đúng cách thì có thể làm cho những người bị mắc chứng thiếu máu được tăng thêm máu, người bị huyết áp cao thì có thể hạ được huyết áp mà vẫn có cảm giác khỏe mạnh bình thường. Nhịp tim cũng bình thường, có thể làm việc được bình thường. Về phương diện tinh thần, nếu bạn cảm thấy mình như đang ở trong lò luyện kim, thì khi đó bạn hãy cố gắng làm sao để mình có cảm giác không bị nung chảy. Để nhận biết được các tế bào vẫn đang bình thường, thì bạn không được phép miễn cưỡng luyện tập, càng không được có ảo tưởng. Nếu thực hiện theo cách rèn luyện trên thì cơ bắp của cơ thể tuy không được rèn luyện trực tiếp, nhưng vẫn có thể tự rèn luyện, thần kinh không được dưỡng mà vẫn có thể tự dưỡng, tạo cảm giác thoải mãi dễ chịu, vì vậy mà khí chất cũng được thay đổi dần dần, sức mạnh bản năng sẽ tự bộc phát ra ngoài. Nhưng điều mà bạn phải nhớ kỹ là thể xác và tinh thần không thể dùng lực, nếu không thì hơi có hiện tượng bị xung máu, mất cảm giác thả lỏng. Nếu không được thả lỏng thì khí sẽ ngưng trệ dẫn đến mất lực và khí thế, toàn thân uể oải. Nói tóm lại bất kể là đứng thẳng, thử lực hay thực hiện kỹ thuật ra đòn tấn công, một khi thở không bình thường hoặc có cảm giác căng thẳng thì dễ thực hiện động tác sai. Vì vậy người muốn học quyền phải thận trọng khi thực hiện các động tác.

  • Thử lực

Sau khi luyện tập được bước cơ bản trên đây tức là bạn đã có nền tảng tương đối, đó là điều kiện để bạn phát triển tất cả khả năng của mình, bạn phải tiếp tục học cách thử lực và có tinh thần thể nghiệm các động tác tạo sức lực, để có được hiệu quả chân thực. Phần luyện tập này là điều quan trọng nhất và cũng là công việc khó khăn nhất của bộ môn quyền này. Thử lực là tạo nguồn lực cho bạn, lực thử sẽ được sử dụng vào những lúc cần thiết. Khi tập phải giữ cho thân mình luôn thăng bằng, cơ bắp linh hoạt. Thực hiện động tác phải có thần thái, chậm tốt hơn nhanh, chậm sẽ thắng nhanh, tạo cảm giác muốn hành động nhưng lại không hành động, hoặc ngược lại, có cảm nhận nhạy bén ở mọi lúc mọi nơi, toàn thân có thể ứng hợp được với lực của vũ trụ. Khi muốn ứng hợp với lực của vũ trụ, thì trước tiên phải cảm nhận được bầu không khí, sau khi cảm nhận được thì từ từ hô ứng, tiếp theo là thử khí, để phát huy tác dụng tạo khả năng tranh đấu từ trong nội tâm. Khi tập cần phải thể nghiệm trở lực của không khí xem nó như thế nào, tức là phải học cách tạo sự ứng hợp để có sức mạnh tương đương với trở lực. Khi mới thử tập thì tập bằng tay, dần dần tập toàn bộ các bộ phận có liên quan để có thể nhận biết được loại lực này, khi đó khả năng tiềm ẩn sẽ dần dần được bộc lộ, nếu kiên trì tập thì sẽ có hiệu quả kỳ diệu mà bạn không thể ngờ tới. Hơn nữa bạn sẽ dễ dàng tập được các đường quyền khác để tạo sức mạnh. Ý chí không được để gián đoạn, tinh thần không được để phân tán, toàn thân từ trên xuống dưới, từ trái qua phải, từ trước ra sau đều phải nhớ giữ ở thế có thể phát huy được tác dụng, như vậy sẽ dễ dàng có được sức mạnh cần thiết. Động tác thử lực có rất nhiều tên, ví dụ như: Súc lực, đàn lực, kinh lực, khai hợp lực, và các loại sức lực như: Trọng tốc, định trung, triền miên, xanh bão, tam giác… Đồng thời phải chú ý tất cả các khớp không được để ở thế cong gập, cũng không được để phóng túng. Lực của quyền đều là sự thể nghiệm của tinh thần. Nói tóm lại kết quả của sự tương hỗ giữa sự vận động của cơ bắp và tinh thần là sức lực, nó có mối quan hệ liên đới mật thiết với nhau, nếu phân tách ra thì phương pháp thực hiện sẽ là phiến diện.

Tóm lại, mọi sức mạnh đều là sự tập hợp thống nhất và là sự kết hợp chặt chẽ giữa bên trong và bên ngoài của tinh thần để đưa vào vận dụng. Nếu đem tách riêng ra, thì nó sẽ trở thành một dạng quyền đạo trống rỗng như một cỗ máy chỉ còn cái vỏ bên ngoài mà các bộ phận bên trong thân máy đã bị hư hỏng. Hay nói cách khác là quyền thuật không mang ý nghĩa tinh thần. Theo kinh nghiệm hành nghề hơn bốn mươi năm của bản thân, tôi cảm nhận sâu sắc rằng mọi nguồn sức mạnh đều được sản sinh ra từ cái hồn nguyên thủy, và nó được phát triển mở rộng không ngừng, có thể trong khoảng không gian vô tận không cảm nhận được sự tồn tại của ta, nhưng trong khoảng không gian hỗn lại có thể nhận thức dần dần qua từng khái cạnh vô cùng nhỏ bé, từ đó thu được kết quả. Đó cũng là điều giúp tôi ngộ nhận ra, mọi thứ học thuật hầu như đều tồn tại sự mâu thuẫn với nhau, hơn nữa cũng không có loại học thuật nào được coi là trọn vẹn. Phải xóa nhòa mâu thuẫn thì mới giao lưu được với nhau, như vậy có thể tiến hành hợp tác phân công thực hiện, nếu không sẽ rất khó nắm bắt được chân lý. Còn về cách thức vận dụng sức mạnh, bí quyết để thống nhất, hoàn toàn không được quyết định bởi hình thức tốt hay xấu, tư thế phức tạp hay đơn giản, mà phải được chi phối dẫn dắt bởi ý nghĩa về mặt chi phối tinh thần, và mọi mặt công việc bên trong bên ngoài phối hợp ra sao. Khi làm động tác, về mặt hình thức bất luận là xuất ra một thu về hai, cùng xuất ra hết chỉ thu vào một, tiến ngang đánh dọc, đánh chính diện hay bên cạnh sườn, trên toàn thân chỗ nào cũng được coi là trọng điểm, trong đó có tất cả các quy tắc về diện và tuyến, mọi chi tiết đều được dự báo trước, phân biệt rõ đòn nặng đòn nhẹ, miếng chặt miếng lỏng, có điều không được biểu lộ ra trên nét mặt, dùng sức không có trọng điểm và cũng không bị ngắt quãng, càng không thể gây ra cảm giác nặng nhẹ, cho dù là đòn dứ hay đòn thật, tất cả đều phải duy trì toàn cơ thể buông chùng và xúc tích, ngoài ra còn phải duy trì tốt khả năng nghe trong lúc chờ đối phó sự van chạm, đồng thời tâm trạng cũng phải hướng nội, gân cốt sẵn sàng phản ứng. Cố gắng tạo ra một khoảng không gian đảm bảo khoảng cách ba thước xung quanh cơ thể, trong phạm vi khoảng không gian đó, ngỡ như được bố trí đầy đao kiếm đan chéo vào nhau, có hàng vạn mũi tên sẵn sàng phóng đi bất kỳ lúc nào, tất cả đều được thể hiện trên sự vận chuyển co duỗi của cơ bắp gân cốt và râu tóc, quan sát trên toàn thân thì sẽ thấy

bất kỳ bộ phận nào cũng tạo ra được cảm giác sức mạnh cuồn cuộn tuôn trào, không để lộ kẽ hở nào, ở đâu cũng tràn đầy sức lực có thể vận dụng, mô tả thì có vẻ rườm rà, nên không nói nhiều, người học sẽ vận dụng tâm trạng để nhận biết. Nếu như cơ thể thu nhận được các nguồn lực nói trên, cũng đừng lầm tưởng rằng sự nghiệp học quyền đã đến hồi kết, thực tình chỉ mới được trang bị một chút vốn liếng ban đầu, điều đó chứng tỏ rằng bạn đã có đủ điều kiện và khả năng để học quyền. Nếu như bạn đã nắm được bí quyết điều phối kết hợp hài hòa cân đối giữa lên gân với thư giãn, giữa hư và thực, biết điều chỉnh các trạng thái một cách thỏa đáng, thì cũng chưa thể được coi là tinh thông võ thuật, bởi nếu chưa từng trải trận mạc, chưa giao tranh nhiều với kẻ thù, thì coi như chưa học đến nơi đến chốn. Muốn đạt đến trình độ đỉnh cao của sự thông thái, phong độ hơn người, đòi hỏi công lực phải thuần khiết đến mức không cần phải suy nghĩ, cũng chẳng phải đắn đo cân nhắc, muốn làm thế nào cũng giành được phần thắng về mình. Nếu chẳng hiểu biết mà liều lĩnh hành động, thì đó chỉ là sự vận dụng sức mạnh theo bản năng mà thôi. Nói đến chi tiết dùng sức cụ thể thì điều cần kiêng tránh là ra đòn vu vơ không xác định mục tiêu, tuy vậy cũng không hoàn toàn phủ nhận tác dụng của những miếng đòn vu vơ, nếu không có nó thì lại rất khó đạt đến mức độ kỳ diệu.

  • ƒ Thử tiếng

Thử tiếng nhằm hỗ trợ khi thử sức nhỏ yếu chưa đạt yêu cầu, hiệu lực của thử tiếng là nhờ sóng âm kích thích đến toàn bộ hoạt động của tất cả tế bào bên trong cơ thể, bản thân không bị đe dọa, ngược lại đối thủ nghe thấy lại cảm thấy khiếp sợ vô cùng, bởi vì tiếng và lực cùng phát ra trong một thời điểm khác với tiếng thét nhằm làm cho đối thủ hoảng sợ ở chỗ khi thử tiếng thì hơi thở trong miệng không được đẩy ra ngoài, mà vận dụng âm thanh để chuyển hóa trong nội tại thành công lực. Lần thử ban đầu cần phát ra tiếng, dần dần từ chỗ phát ra tiếng biến đổi thành không phát ra tiếng. Tiếng nói của mỗi người một khác, nhưng khi thử tiếng thì ai cũng giống nhau, tiếng đó nghe như chuông dóng trong khe núi. Người xưa nói: “Thử tiếng ví như cái gốc trong các cung bậc âm thành của chuông vàng, không thể dùng ngôn ngữ bút mực để mô tả hình dung, người học quyền phải thông qua quan sát thần thái, suy ngẫm đạo lý, nghe ngóng âm thanh, đoán biết ý tứ, cuối cùng là thử cảm nhận trạng thái sức mạnh ẩn chứa bên trong để lĩnh hội”.

8. Tự vệ

Tự vệ chính là sự vận dụng kỹ thuật để chống trả, bạn cần phải nhớ rằng đôi khi hiệu quả của động tác lớn không bằng động tác nhỏ, và hiệu quả của động tác nhỏ thì lại không bằng không làm động tác gì, như vậy bạn phải hiểu rằng không làm động tác gì mới được coi là động tác liên tục mạnh mẽ nhất. Ví như chiếc bánh xe hay đồ chơi con quay của con trẻ, nó quay nhanh đến mức tưởng như đứng yên một chỗ. Khi quan sát đối phương ra đòn, thì mình không ra đòn, có nghĩa là không biểu hiện sức mạnh. Cái gọi là không ra đòn tức là cách ra đòn nhanh nhất, hay nói cách khác là ra đòn cực nhanh giống như không ra đòn, biết cách kết hợp giữa đánh và dừng sẽ cho ta thấy hiệu quả vận dụng hết sức kỳ diệu, đa phần các động tác đều do thần kinh chi phối, ý niệm dẫn dắt, sức bật của hơi thở, thế vững chãi của cơ thể, ứng biến của miếng đánh, thay đổi của trọng tâm. Tất cả đều là những giải pháp hay, nếu được vận dụng một cách linh hoạt và thỏa đáng, thì đó sẽ là gốc rễ cơ bản của việc chống trả tự vệ. Ngày thường bạn cần thường xuyên luyện tập vung tay đá chân để chuẩn bị cho những lúc cần ứng phó mau lẹ, cần cảm nhận và lĩnh hội được thật nhiều từ thế giới trống không xung quanh nhưng lại mang đầy vẻ huyền bí, đó là những kiến thức đáng quý. Trong cách đánh của người học quyền, cho dù chưa đủ độ chín, thì vẫn phải kinh qua những trình tự cần thiết, nếu gặp phải đối thủ chậm chạp căng thẳng, thì bạn sẽ thấy biểu hiện đó lộ rõ ở trọng tâm, vị thế, miếng đánh, điều này không cần phải bàn cãi. Nếu động tác mau lẹ, nhưng tư thế cơ thể không vững chãi, rất giống như loài khỉ vượn, không thể đánh giá kẻ đó đã hội tụ đủ toàn bộ công lực, nếu bạn muốn có tốc độ ra đòn nhanh chóng, khiến người bình thường nói chung không kịp ứng phó, thì thường ngày phải dày công nghiên cứu về cách đánh. Trong quá trình học, trước hết hãy rèn luyện cho phần bụng dưới chắc nịch, phần mông vững vàng, rèn tập những thế đánh giành riêng cho đầu, tay, vai, cánh tay, đầu gối, háng với những miếng đánh như đấm, móc, đè, gánh, cưa, cắt, bóp, vuốt, chồng chéo, bó, dẫm, đạp, chắn, đẩy, giật, cuộn, chống đỡ, trượt, bám, bước xoay tròn, bước dẫn tiến, bước tiến, bước lùi, bước thuận, bước ngang, bước đủ, bước nửa, bước chéo, đánh chính diện, bước chính diện, đánh chéo sườn, đánh toàn diện, đánh từng phần, đánh cuốn chiếu từ trên xuống, đánh từ hai bên, từ trong ra ngoài, từ trước vòng ra sau, khi ngừng đánh thì ý thức cảnh giác vẫn thường trực, ý thức cảnh giác tạm nghỉ thì thần thái vẫn phải luôn sẵn sàng. Khi vận động, khi nghỉ yên, những đòn đã đánh và những đòn đang chờ thời cơ, những đòn đánh lừa, tất cả những phần đó nếu không được thực tập, thì sẽ không dễ tiếp thu được, trước sau vẫn chưa đạt đến độ chín, người thông minh hiểu biết rộng thì không cần phải nói nhiều vẫn có thể hiểu được điều này.

9. Thế đứng khi ra đòn

Thế đứng khi ra đòn và thế đứng cơ bản về mặt hình thái hơi khác nhau, tuy nhiên vẫn dựa trên một số nguyên tắc ban đầu, là bước chân hình chữ bát, được đặt tên là đinh bát bộ, còn có bước cung tên, tương ứng với nửa đinh bát bộ, trọng lượng được phân bố ở chân trước ba phần, chân sau bảy phần, còn sức mạnh chống đỡ hai cánh tay thì được phân bố trong bảy ngoài ba, khi nào ra đòn đều đảm bảo sức lực luôn cân bằng, rồi trở lại trạng thái ban đầu. Ví như chiếc lò xo trong súng pháo, thường xuyên hoạt động co duỗi, cự ly ứng biến của tay chân, xa nhất không quá một thước, gần nhất không vượt một tấc, chuyển đổi mau lẹ, thiên biến vạn hóa từ phía trước ra phía sau, từ bên này sang bên kia, vận dụng càng linh hoạt thành thục thì càng đạt đến độ chín. Còn về cách vận dụng các trạng thái căng chùng chìm nổi, cân nhắc lựa chọn giữa nhẹ nhàng hay mạnh mẽ, cự ly tung ra đòn đánh nên gần hay nên xa, sự phối hợp giữa các tư thế, dồn sức đánh đòn dứ hay đòn thật, hay ra đòn gió trong khoảng không, cũng như chọn lựa thời cơ… sau đó sẽ dần dần bàn bạc trao đổi vấn đề tổng thể trong quyền học. Thường ngày, hãy giả định tình huống trước mặt bạn xuất hiện hổ báo, khi đó bạn phải ứng phó kịp thời, tạo thế ra đòn thật chính xác, để mưu lấy sự sống còn. Trong giai đoạn nhập môn học đánh võ, chỉ có một con đường, hoặc gọi là phép tắc sơ khởi. Tiếp sau đó là trình bày về cách vận dụng ba yếu tố tâm trạng, ý thức và sức mạnh.

  •  Vận dụng tâm trạng

Thế đứng khi ra thế võ cần phải để cơ thể trong khoảng không gian thăng bằng thoáng đãng, tinh thần phấn chấn, ý thức thông suốt, ví như tuấn mã phi nhanh, như thần long gầm thét, đầu ngửng cổ thẳng, hơi thu ngực, toàn thân tràn đầy khí thế, gắn bó mật thiết với môi trường xung quanh, ngón chân bám chặt vào mặt đất, hai đầu gối vững chãi, lực hướng lên phía trên, gót chân hơi nhón lên cao, tạo ra khí thế như gió bão cuộn lùm cây, tưởng như đủ sức làm cây bật gốc bay lên, lắc lư chao đảo. Mô tả cụ thể hơn là nắm tay rắn chắc, tóc dựng như ngọn kích, toàn bộ cơ thể uốn lượn hết sức nhịp nhàng, uyển chuyển tự nhiên. Sức mạnh khi ra đòn như giành giật với trời đất, vai nhô cánh tay nằm ngang, phóng ra thu về một cách mạnh mẽ, phần trên chắc mạnh, phần dưới chùng lỏng, tung hứng phối hợp chặt chẽ, không bao giờ để rơi vào tư thế mất thăng bằng, đầu ngón tay đâm chéo, hai bên móc lên, uốn ra ngoài hay quắp vào bên trong, tạo ra cảm giác như có thể xô nhào cả hòn núi, xê dịch cả trái đất, cơ bắp gân cốt đầy sức lực, khớp xương linh hoạt, cơ thể thu gọn, tâm trí tập trung vào động tác đầy vẻ suy tư, tung sức ngang dọc, hai vai dãn ra thu vào, hướng thẳng về phía trước, sẵn sàng nhào lộn giao tranh, tóc râu dựng đứng, lưng thẳng sườn ngay. Bụng thót tròn, ngực hơi thu, khi vận động ví như hùm dữ đi lùng sục con mồi trong núi, rừng cây ngỡ như nghiêng ngả, sườn núi ngỡ như sắp sạt lở. Toàn thân mềm mại như rắn thiêng cuộn mình, sốt sắng như có lửa đốt, như rồng dữ sợ sấm sét vụt bay đi, có ra cảm giác gân cốt như đang bị kích động, sức mạnh như thuốc súng bùng nổ trên bàn tay, nỏ thần sắp bật lẫy, con chim sẽ không kịp né tránh, tưởng như được thần thánh giúp sức, tiếp thêm dũng khí. Gặp bất kỳ sự việc gì cũng đều để mắt chú ý, như lưới trời không bỏ sót bất kỳ một tình huống nào, không gì có thể qua mắt, sương tuyết phải nhường bước cỏ cây. Ra đòn nhanh chóng thần tốc không gì sánh kịp, vì vậy gọi là “động tác siêu tốc” để thể hiện sự phản ứng nhanh nhạy của tâm trạng, nhanh hơn mọi thứ vận tốc tồn tại ở trên đời. Những điều mô tả trên đây đa phần tương đối trừu tượng, nhưng về tinh thần lại phải thiết thực, tránh rơi vào trạng thái hoang tưởng viễn vông.

  • ‚ Vận dụng về sức lực

Ngoài việc vận dụng về tâm trạng, thì vận dụng sức lực càng quan trọng cần thiết hơn, hơn nữa phải thể hiện được sức lực tài năng, không phải là sức lực phiến diện. Phần đông mọi người phải thử sức để đề ra yêu cầu. Khi luyện tập, trước hết phải nắm được tiết tấu, không gian, cố gắng tạo thế cân bằng không bị xô lệch, tiếp sau đó là trọng tâm ra động tác phải cân đối, đòn gió, đòn thật có điểm mạnh, điểm yếu, điểm chắc, điểm chùng, nghĩa là lực tung ra vừa phải thích đáng, lợi dụng tư thế tuần hoàn như ánh sáng lúc tan lúc hợp, mềm mại và mạnh mẽ như ngọn sóng. Ngoài ra, râu tóc trên người có vẻ như thăm dò, hễ động vào là lập tức tỏ rõ khí phách, luôn luôn ở tư thế sẵn sàng ứng phó, vừa tiến công vừa phòng thủ, sẵn sàng xông vào quần thảo với kẻ địch. Đặc biệt cần chú ý dùng sức điểm huyệt, không được ra đòn một cách vu vơ không nhằm vào mục đích định sẵn. Tìm được chỗ sơ hở của đối phương để đánh, không đánh vào điểm mạnh, không chừng điểm mạnh lại là điểm yếu, vì điểm mạnh và điểm yếu thường xuyên chuyển đổi xê dịch một cách mau lẹ, nếu không phải là con người từng trải trận mạc thì không thể nắm bắt được điều này. Đánh dồn dập, đánh ác hiểm bằng nhiều đòn hỗn hợp cũng rất có lợi, trước hết phải đánh giá đúng và hiểu rõ đối thủ, đánh chính diện, sau đó nhanh chóng chuyển ra đánh chéo sườn, có thể hạ đo ván đối thủ. Vì vậy cần phải học tập chuyên cần, không được phép lơi lỏng, luôn có ý thức thận trọng tìm tòi suy nghĩ. Nếu xét về những trận đấu mang tính chất sống còn, được gọi là trận quyết đấu, khi đã quyết đấu thì không còn đạo nghĩa, phải nắm chắc bí quyết sáu chữ là: “Quyết đoán, chịu đựng, hiểm độc, cẩn trọng, chắc chắn, chính xác”, xác định tư tưởng cùng sống cùng chết, một mất một còn với đối phương. Nếu xét thấy đánh không đúng, thì không nên đánh, khi đã ra đòn phải xác định là chắc chắn có thể hạ gục được đối phương, khi đã hạ quyết tâm cao như vậy thì nhất định sẽ giành được phần thắng, kể cả trong trường hợp hai bên ngang sức ngang tài. Trường hợp tự nhận thấy tài nghệ của mình có phần kém cạnh đối phương, thì tốt nhất là nhường phần thắng cho họ. Nếu như hai bên cùng môn phái mà gặp nhau, cùng thử tài giao tranh, thì gọi là thi đấu hữu nghị để học hỏi cọ xát, về mặt tính chất khác hẳn với quyết đấu sống mái, cần phải coi trọng đạo nghĩa, trước hết phải quan sát đánh giá tài nghệ của đối phương ra sao, bày tỏ thái độ nhường nhịn, khiến họ cảm phục nể sợ cái uy cái đức của mình. Trước khi bước vào giao tranh, phải thi lễ chào hỏi bằng những lời lẽ ôn tồn, động tác lễ độ. Không được tỏ ra kiêu căng, xốc nổi, lên mặt, gây tổn hại đến hòa khí, có như vậy thì võ đức mới dần dần được phục hồi, các môn phái cổ mới được tồn giữ lâu dài, làm cho quyền phái của chúng ta trở nên vinh quang rạng rỡ, đó cũng là mong ước của người đời sau.

10. Bàn về bài quyền và phương pháp

Nội dung sâu sắc của quyền đạo là vô cùng vô tận, người theo học sẽ cảm nhận được cái hay cái đẹp tuyệt vời của nó, muốn vậy cần phải giữ vững niềm tin và thể hiện tinh thần miệt mài hành động, có thể là cả đời rèn tập cũng chưa thể đạt đến giới hạn tột cùng. Còn về bài quyền và phương pháp, cũng có thể gọi là thế quyền do con người tạo ra. Trong vòng ba trăm năm trở lại đây, kể từ triều đại Mãn Thanh, nó đã trở thành những bài múa biểu diễn của các võ sĩ ngoại đạo người Hán, họ coi đó là kế mưu sinh. Nếu muốn nghiên cứu tìm hiểu môn quyền này một cách nghiêm túc, thì tại sao lại không bỏ thời gian để theo học, trừ phi không có mục đích gì, hoặc thần kinh, cơ thể, trí não có vấn đề, gây trở ngại cho việc thực hiện các kỹ xảo của thân thể. Bởi vậy người theo học quyền này nếu như không trang bị đầy đủ kiến thức, mà lại đem ứng dụng thì lại càng không thích hợp, lợi bất cập hại, không thể kể ra hết được. Giữa sứ mệnh của quyền với các nguyên tắc về y tế, thì có một khoảng cách rất xa, ở đây không đề cập đến. Trong khi so tài cao thấp, nếu không biết vận dụng phương pháp và miếng đánh, chỉ biết đánh thục mạng, ra đòn lung tung hoặc không nhằm mục đích hạ đo ván đối thủ, thì thất bại là cái chắc. Luận thuyết về ngũ hành sinh khắc chỉ là luận điệu mù quáng. Bởi khi quyết đấu, phải phân định thắng bại trong khoảnh khắc, làm gì có đủ thời gian để suy xét về chuyện đó, nếu như dùng mắt quan sát, sau đó suy xét rồi mới tung ra đòn đối phó, như vậy khó tránh được thất bại. Về luận thuyết ngũ hành sinh khắc, theo tôi suy nghĩ thì ngay cả đứa trẻ lên ba cũng không thể tin được hoàn toàn huống chi người trưởng thành. Hãy đi thăm hỏi điều tra những người đã từng tham gia thi đấu, thì bạn sẽ thấy lời tôi nói là đúng. Tham khảo sách Ngũ hành chí của Hồng Phạm thời Hán, thì chỉ có phương diện chính trị và nhân sinh mới cần khai thác ứng dụng kim mộc thủy hỏa thổ, về sau này bị những kẻ vô học kém hiểu biết lạm dụng và ngụy tạo, dần dần nặn ra luận thuyết mà người đời gọi là ngũ hành sinh khắc. Chẳng qua đó chỉ là cách nói tùy tiện trong giới giang hồ mà thôi, các học giả làm sao có thể đọc những thứ đó? Kể cả các miếng quyền thuộc loại đó, đa phần đều do người hiểu biết ngụy tạo ra các chiêu thức phương pháp, lẽ nào chẳng do họ ngụy tạo mà nên, tất cả đều không thuộc về nguyên tắc của quyền là phát huy bản năng học hỏi của con người. Tuy nhiên vẫn có những người vững tin vào điều đó, miệt mài kiên trì học tập, để rèn luyện đức tính kiên nhẫn và nghị lực, kết cục chỉ là bỏ cái tinh lấy cái thô mà thôi. Cần phải hiểu rằng quyền học vốn không có phương pháp, hay nói cách khác là không có chi tiết nhỏ nhặt nào không có phương pháp, khi đã có phương pháp thì tinh thần sẽ không tập trung thống nhất, sức lực không dốc hết, động tác tản mạn không quyết đoán, mọi mặt không hiệp đồng thống nhất, có hại cho việc nâng cao kỹ năng. Cái gọi là phương pháp chính là nguyên lý nguyên tắc chứ không phải là một số bài bản cứng nhắc phiến diện và vụn vặt. Học tập phương pháp chi tiết, không được lơ là coi nhẹ mặt y học. Những người học võ đều phải chuẩn bị sẵn các bài thuốc thích hợp đề phòng trường hợp bị chấn thương, khi bị chấn thương thì phải chữa trị cho đúng cách, nếu không thì sẽ không còn có cơ hội để thi thố tài năng. Những ai tập quyền theo đúng phương pháp bài bản, không bao giờ dùng luận điệu xằng bậy hù dọa để gây nhiễu đạo nghĩa, bởi đó là tội ác đối với quyền đạo. Thật đáng buồn là trong những theo học quyền thời nay có kẻ huyênh hoang tuyên bố là đã đi sâu nghiên cứu, nhưng thật ra chưa được coi là nhập môn, thế mà họ đã bất chấp tất cả, thề sẽ khám phá ra những điều sai trái. Phương pháp đạo quyền như thế vừa chẳng có ích gì, thậm chí còn gây hại, việc gì phải truyền bá? Thế nhưng thực tế lại không thiếu người theo học, tại sao lại như vậy? Nguyên nhân là đa phần trong số họ là những kẻ kém hiểu biết, lại có sở thích hiếu kỳ đua đòi, rất dễ tin lời đồn đại là thật, bởi nó rất khó nhận biết, mà dù có nhận biết thì cũng khó thực hành. Những kẻ theo học chỉ dùng những ngón nghề đó để lòe bịp hù dọa người đời, còn những kẻ truyền dạy lại dựa vào đó để ăn hiếp bắt nạt người khác, hoặc đơn giản coi đó là phương tiện để kiếm sống qua ngày, thực tình họ chẳng hề biết quyền là gì, mà cố tình truyền thụ cái sai của mình cho người khác, tất cả cứ tiếp diễn như thế mãi, để rồi trở thành một trào lưu dở khóc dở cười, mà cũng đáng giận. Kỳ lạ thay là không chỉ có quyền đạo mà thôi, tôi cảm thấy tất cả các học thuật khác cũng đều phát triển một cách dị dạng như thế, thật không nỡ giương mắt mà nhìn đồng loại đi vào con đường gập ghềnh lầm lỗi mà khoanh tay làm ngơ, không ra tay cứu vớt. Dựa vào cảm nhận thể nghiệm qua nhiều năm của mình, tôi đã nhiều phen biện luận trăn trở, lên tiếng uốn nắn sai lầm, nhằm thức tỉnh đồng bào chớ có tiếp tục dấn sâu vào con đường lầm lạc. Hầu như tất cả các học thuật sâu xa trong cõi trời đất, thì hình thức đều đơn giản nhưng ý nghĩa lại phong phú, ngược lại hình thức phức tạp mà ý nghĩa thì lại nghèo nàn, đâu chỉ có quyền đạo rơi vào tình trạng đó, mong những người cùng chí hướng hãy chịu khó đào sâu suy nghĩ.

11. Bàn về mối quan hệ giữa quyền và vũ khí

Cổ nhân có câu “Học quyền giỏi tự nhiên sẽ nắm được binh khí, chớ có chỉ chuyên tâm học riêng về đao thương”. Nếu như nắm bắt được chân lý hàm chứa trong quyền, thì sau đó sẽ tự nhiên lĩnh hội được tất cả các mặt khác như công năng của lực, bí mật ẩn chứa trong từng công đoạn, không gian, cái hư cái thực trong từng đòn đánh dài, ngắn, chính diện và bên cạnh, công dụng của tam đoạn và cửu tiết, phương hướng của từng đường quyền cao thấp, và mức độ thỏa đáng về thời gian tiếp xúc. Cho dù loại binh khí đao thương hay hợp thành, chỉ cần chỉ dẫn sơ qua đều được đạt trình độ tinh thông, ngay cả trường hợp gặp phải một loại binh khí mới, chưa từng nghe thấy, nhìn thấy bao giờ, hơn nữa nó lại được vận dụng bởi một chuyên gia về binh khí loại đó thì vẫn không bị thất bại. Vì sao lại như vậy? Có thể ví von như cuộc so tài giữa kỹ sư và người thợ lò, bác sĩ so tài với hộ lý, nói thẳng ra là không thể đem ra so sánh với nhau được.

12. Bàn về điểm huyệt

Luận thuyết về điểm huyệt được người đời cho là kỳ bí, có lý thuyết chuyên nói về huyệt đạo, nói về thời gian, tóm lại là có rất nhiều nội dung khác nhau không thể kể hết, điều này khiến người nghe cảm thấy nhàm chán buồn nôn. Tất cả những luận thuyết đó đều sai trái. Khi hai bên giao đấu, ngang tài ngang sức thì không cần phải nói, thật khó lòng điểm đúng vào huyệt vị cần thiết, thậm chí đánh trúng những bộ phận bất kỳ nào đó cũng đã là rất khó. Nếu chỉ hạn chế vài huyệt vị nào đó có thể điểm cộng thêm yếu tố đối chứng về thời gian, thì đã sớm bị đối phương hạ gục rồi. Nói cách khác là nếu không có năng lực cơ bản về quyền thuật thì ngay cả trường hợp được điểm huyệt tùy ý cũng không thể thi thố được tài năng, cứ cho là điểm đúng huyệt vẫn không mang lại hiệu quả. Nhưng nếu đã thu nhận được sức mạnh thật sự trong quyền thuật, thì chỉ cần đánh trúng bất kỳ bộ phận nào như hai cánh tay hay vùng ngực, thì đều có thể gây ra thương vong cho đối thủ. Dù không cố ý điểm huyệt, thì những chỗ bị đánh trúng, cho dù không phải là huyệt thì cũng trở thành huyệt. Nếu chỉ bó hẹp phạm vi nắm bắt một vài huyệt vị nào đó thì biết khi nào mới có cơ hội đánh trúng, chẳng cần nói cũng hiểu được đạo lý thật khác xa.

13. Sự khác nhau giữa tài năng trời phú và kỹ năng học được

Người đời thường nói: “Ai đó thân cao tám thước, sức nâng ngàn cân, dũng mãnh không gì ngăn cản được”, tuy nhiên có được chiều cao tám thước, nâng nổi ngàn cân, chẳng qua cũng chỉ là những tố chất độc đáo trời ban cho, không thay thế được quyền thuật. Lại có câu nói rằng: “Ai đó đấm một quả gãy đôi hòn đá mài lớn, vỡ vụn tám viên gạch chồng lên nhau, nhảy về phía trước được một trượng, nhảy về phía sau được tám thước” đạt đến trình độ đó cũng chỉ được coi là một vài công phu của người thường, rất có thể sẽ đưa họ đến kết cục bị tàn phế, điều này khỏi cần phải nói, không thể coi là họ đã học được quyền đạo. Như những nét vừa trình bày thì các nhân vật kể trên được người đời tôn vinh là có biệt tài, nhưng nếu họ đọ sức với võ sĩ chuyên nghiệp, thì chẳng thể địch nổi. Còn về các câu chuyện truyền thuyết của hiệp sĩ kiếm khách có tài bay lên mái nhà, chạy trên tường, chẳng qua cũng chỉ là sản phẩm tưởng tượng của các nhà văn chuyên viết chuyện kiếm hiệp, góp cho người đời những chuyện vui giải trí, đại loại như những khách giang hồ chuyên đi đánh thuê, có thể xẻ đôi núi đá, đi trên rừng dao, bất quá cũng chỉ được xếp hạng hạ lưu, chẳng đáng bàn luận.

14. Xóa bỏ yếu tố thần bí

Những kẻ tư chất thấp kém, học hành nông cạn, nhưng đối xử với người khác một cách trung thực, thì lại được thầy dạy dỗ thấu đáo chuyên sâu một lĩnh vực, đa số đều nắm tinh thông một ngón nghề, cho dù chỉ là một phần, nhưng thực chất họ vẫn chưa đạt đến độ chín, chẳng qua họ hay huyênh hoang khoe mẽ, nếu xem xét về hiệu quả công năng của họ, thì những người hiểu biết nông cạn sẽ ngờ rằng họ vượt trội hơn người và gán cho họ những nét thần bí. Ai cũng có thể hiểu rằng những chuyện thần bí chỉ là hoang đường, bắt nguồn từ trí tuệ non ớt, khả năng nhận biết yếu kém, không biết phân tích sâu sắc. Cho dù ai đó ngẫu nhiên hoặc may mắn gặp được chân lý trong quyền đạo, thì cũng không thể lĩnh hội được mà mặc nhiên bỏ qua một cách đáng tiếc. Nếu người nào hiểu biết sâu sắc, nắm vững chân lý mà phải đối mặt với một loại tư tưởng thần bí, thì với sự từng trải, thông thái của mình họ sẽ hiểu rõ sự thật ngay, mà không một chút nghi ngờ, tuy nhiên mọi sự vật đều như vậy, không chỉ riêng quyền thuật mới như vậy.

15. Giải thích về sự hiểu biết và hành động

Đối với một ngành học thuật, cần phải am hiểu và biết cách vận dụng vào thực tế để tăng cường hiểu biết, nếu không thì không tránh khỏi kết cục là tự lừa dối mình và lừa dối người khác, nói năng bạt mạng, không có chừng mực. Biết và làm nghe qua tưởng đơn giản, nhưng thực hiện được nó lại là điều vô cùng khó khăn, vì vậy mà người đời có câu “Biết rõ cái khó thì hành sự dễ dàng”, hoặc là “Hiểu biết đã khó, làm được càng khó hơn” hay “Nếu hiểu biết và hành động hòa nhập làm một, giải quyết tận gốc vấn đề thì sẽ không còn khái niệm khó dễ”. Những câu nói trên đây đều rất có lý, tuy nhiên chỉ là lý thuyết chung chung và đa phần là phiến diện, không giúp cho con người hiểu được thấu đáo. Ngoài ra, đối với bất kỳ một ngành học nào, chỉ cần công lực đạt đến độ chín, thì đều thu được hiệu quả khả quan, còn nhưu do kiến thức hạn hẹp, không hiểu biết thấu đáo thì được gọi là hiểu biết khó mà làm thì dễ. Nếu có trình độ nhận biết cao, thì hiểu thật dễ mà làm cũng chẳng khó. Nếu có khả năng phân biệt nhưng thiếu công lực, thì được coi là biết thì dễ nhưng làm thì khó, còn những người vừa không có công lực cũng chẳng có trí tuệ, thì cả hiểu biết và thực hành đều là điều không thể. Sự học vốn vô cùng vô tận, chẳng có giới hạn, có những người chỉ hiểu biết suông, có những người khác chỉ biết hành động, làm đến đâu biết đến đó thì gọi là người vừa hiểu biết vừa biết cách thực hành đúng thực chất. Đến đây tôi thực sự không dám bình luận thêm, mà chỉ dám cho rằng họ là những kẻ vừa có trí tuệ vừa biết thực hành, một khi họ đã làm được thì tất nhiên họ cũng hiểu được điều họ đã và đang làm, như vậy có thể đánh giá là hiểu biết và hành động đi đôi với nhau, lại có những người không bao giờ hiểu được thấu đáo và cũng không thể hành động thật sự. Đúng là hai mặt cần thiết cho nhau và hỗ trợ lẫn nhau, chân lý chỉ có một, học thuật cũng không thuộc ngoại lệ, võ đạo thì lại càng đúng như vậy. Bởi vì đạo này phải thường xuyên được thể hiện, khi hai bên gặp nhau không có thời gian để suy xét, càng không cho phép nói chuyện sáo rỗng tầm thường. Nói về học thuật thì điều quan trọng hàng đầu là phải hiểu rõ đạo lý, và trên hết là phải luôn cố gắng chăm chỉ thực hiện những hành động thiết thực, nếu không làm được như vậy thì rất dễ sa vào con đường lầm lạc. Nếu công phu bỏ ra càng nhiều thì mức độ gây tổn thương càng trầm trọng. Bất luận là đọc sách viết chữ hay tham gia hoạt động nghệ thuật gì, thông thường người ta cho rằng những điều này có thể gây dựng mầm mống từ khi còn thơ trẻ, đâu biết rằng đòi hỏi phải có công sức dài lâu, những nhân vật nổi tiếng trong thiên hạ, thường không được học hành đến nơi đến chốn. Những chuyện như thế đâu đâu cũng có, chỉ vì cách giáo dục không tốt, hoặc không đủ kiên nhẫn, bền lòng hoặc chỉ chạy theo hư danh, theo đuổi người khác, ai làm gì cũng học đòi theo, được gọi là hành động mù quáng. Nếu sự học không mang lại kết quả, có nghĩa là mãi mãi không nắm bắt được chân lý, như vậy là đã sống một đời uổng phí, không có hiệu quả thực chất, mà lại hay phát sinh suy nghĩ thần bí, cuối cùng chẳng đi đến dâu, kiến thức học được bị rơi rụng hết, chẳng bao giờ bén duyên được với chân lý. Thật đáng buồn thay! Hãy nhớ rằng, những kẻ giỏi giang đa phần đều do rèn luyện mà nên, sách có câu: “Con cháu dù ngu dốt, thì cũng không thể lơ là việc học hành, phải biết nắm bắt đạo lý, lại phải biết cách thực hành, bên trong và bên ngoài, nội dung và hình thức phải thống nhất hỗ trợ cho nhau, nếu không thật khó nên người”.

Hết phần 2 (Còn tiếp)

Nguồn: http://www.thaicucquyen.com

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s