“Phát triển nội công và các ứng dụng thực tiễn trong môn Vĩnh Xuân” (Phần 2)

CHƯƠNG 2: SỰ HIỂU BIẾT VỀ KHÍ

1. Người thầy như một người dẫn đường; một lời đề nghị

Các võ sinh đến với Vĩnh Xuân với nhiều thể tạng khác nhau. Họ cũng đến với đủ loại thái độ và mục đích khác nhau. Trong đó thái độ của người võ sinh là quan trọng nhất và góp phần quyết định vào thành công hay thất bại của họ trong việc tập luyện nội công này. Người võ sinh phải sẵn sàng cần mẫn gắp bó với quá trình tập luyện để có thể học được cách điều khiển được nguồn khí của anh ta. Bạn không thể đặt được giới hạn thời gian cho việc tập luyện này và cũng không thể dùng thước đo thời gian để đo quá trình tập luyện của bạn. Nội công đến với ta từng ít một và rất khác nhau giữa mỗi người. Một người thầy giỏi sẽ tạo cơ hội cho học trò của mình cảm nhận được khí (chi). Ông ấy sẽ hướng dẫn và giúp đỡ học trò trên con đường tập luyện, nhưng chính bản thân người học trò phải đi trên con đường đó để khám phá được những bí mật của nội công. Một người thầy dạy về khí khác rất nhiều so với một người thầy dạy về kỹ thuật. Kỹ thuật thì dễ dàng được chứng minh và giải thích hơn và người võ sinh có thể nhìn và bắt chước được. Nhưng với khí công bạn sẽ không thể nhìn thấy cái gì đang diễn ra bên trong cả. Bạn có thể thấy được kết quả của khí, nhưng bạn sẽ không thể thấy được cái gì tạo nên kết quả đó. Để dạy những kỹ năng về nội công, người thầy có thể giúp học trò có một kinh nghiệm về khí.Và sau đó có thể giúp cậu ta hiểu được kinh nghiệm đó và bắt đầu học cách điều khiển nó. Nhưng cho tới khi anh ta thực sự bắt đầu có được trải nghiệm về khí, mọi thứ mà người thầy có thể làm là khuyên anh ta cố gắp tiếp tục tập luyện rồi không sớm thì muộn nó cũng sẽ xuất hiện. Đó là lý do vì sao thái độ của người võ sinh có một tác động vô cùng lớn lên sự thành công của anh ta hơn là khả năng thiên bẩm hoặc là thể chất của anh ta. Một người có thể xây dựng được khả năng và sức bền của mình, anh ta cũng có thể dạy các kỹ thuật và cách di chuyển, nhưng anh ta chỉ có thể mời và hướng dẫn học trò của mình để trải nghiệm nguồn năng lượng của chính người học trò đó. Nhiều người đọc cuốn sách này có thể sẽ không hiểu gì về nguồn năng lượng bên trong cơ thể. Hy vọng rằng đây sẽ là một sự giới thiệu khai sáng cho họ. Số khác thì biết một ít và cũng có một số biết rất nhiều về điều này. Với những ai đã từng biết về nội công xin xem qua câu chuyện ngụ ngôn sau đây: Đây là một câu chuyện cổ kể về một người học trò tìm đến một nhà thông thái để xin theo học. Nhà thông thái này bèn mời anh ta ngồi xuống uống trà với ông. Trong lúc ngồi uống trà ông bắt đầu câu chuyện với chàng trai trẻ và háo hức này. Nhưng bất cứ lúc nào ông bắt đầu giải thích một vấn đề nào đó chàng trai liền cắt lời nhà thông thái và nói: “Oh, tôi biết điều đó, tôi đã từng làm điều này khi mà chuyện kia xảy ra, hoặc là tôi không gặp phải vấn đề này bởi vì…” Nhà thông thái bèn dừng cuộc nói chuyện và cầm ấm trà lên. Ông ấy bắt đầu rót trà vào cốc của chàng trai trẻ, đến khi cốc trà đã đầy ông vẫn rót vào khiến nước trà bị tràn hết ra ngoài. Chàng trai liền la lên: dừng lại, cốc trà của tôi đã đầy rồi. Lúc này nhà thông thái già mới cười và nói: đúng rồi, cốc trà của anh đã đầy cho nên ta không thể dạy cho anh thêm điều gì nữa cho đến khi anh đổ cạn chiếc cốc của mình đi. Ý nghĩa của câu chuyện có lẽ đã khá rõ ràng. Chàng trai trẻ đã có một thái độ không thể dạy được và không chịu tiếp thu (un-teachable attitude). Thay vì chú ý lắng nghe những lời nhà thông thái muốn nói anh ta lại chỉ muốn chỉ ra anh ta đã biết nhiều như thế nào. Chiếc cốc kiến thức của anh ta đã đầy. Anh ta phải làm rỗng nó đi trước khi có thể học hỏi được một điều gì từ nhà thông thái. Làm rỗng chiếc cốc của mình không có nghĩa là bạn phải từ bỏ mọi thứ mà mình đã biết, không có nghĩa là bạn phải quên hết mọi thứ.Và điều này sẽ thật là ngớ ngẩn. Làm rỗng chiếc cốc của mình đơn giản là có một thái độ có thể dạy được (teachable attitude/open minded). Đặt mọi thứ mà bạn đã biết sang một bên và lắng nghe một cách giải thích mới, một cách hiểu mới. Có rất nhiều cách để dạy về nội công. Đối với từng người, phương pháp này có thể tốt hơn phương pháp kia. Và những điều tôi nói ra ở đây chỉ là một trong những phương pháp đó. Đó là phương pháp mà tôi đã học được trong nội công Vĩnh Xuân, nhưng trong Vĩnh Xuân cũng có nhiều phương pháp khác nhau. Phương pháp của tôi chỉ là một trong số đó, phương pháp của bạn cũng rất đáng giá nếu nó có thể tạo ra được một kết quả mong muốn. Bởi vì bản chất của của nguồn năng lượng này, một người cuối cùng sẽ phải tự dạy anh ta về điều này. Người thầy chỉ hành động như một người dẫn đường và có thể giúp bạn tập luyện đúng cách để bạn có thể phát triển kỹ năng cùng với nguồn năng lượng (nội lực) của mình. Nhưng việc học về khí thực sự chỉ bắt đầu khi bạn cảm nhận được nó bởi chính bản thân mình. Đừng hiểu nhầm tôi, bởi một người thầy giỏi là một người thầy hiểu được con đường phát triển của khí và có một quá trình trải nghiệm tự thân. Có rất nhiều sai lầm mà người tập dễ dàng mắc phải khi tập luyện khí công và sự thiếu khôn ngoan thường gây ra những tác hại nghiêm trọng cho chính bản thân họ bởi vì họ thiếu một người thầy có thể hướng dẫn họ tránh khỏi các sai lầm đó. Ví dụ như: Tôi đã từng biết một anh bạn cũng tập Vĩnh Xuân tuyên bố rằng anh ta đã hiểu được nội công của môn võ này. Tôi từng xem anh ấy dạy cho học trò của mình về bài tập tăng cường nội lực ẩn chứa trong bài Tiểu Niệm Đầu (Sil Num Tao boxing form). Những người võ sinh được anh ấy dạy cho bài này hầu như không có hoặc có rất ít kiến thức và kinh nghiệm trước đây về khí. Họ không hiểu gì về nó và thậm chí cũng không nhận biết được sự tồn tại của nó. Anh ta hướng dẫn họ thở những hởi thở rất mạnh và ép buộc, những võ sinh đổ mồ hôi như tắm và nhỏ xuống khắp phòng tập. Đến khi anh ta biểu diễn bài tập này cho các võ sinh xem thì chính anh ta cũng có các phản ứng này. Anh ấy nói với các học trò của mình là các biểu hiện này thể hiện một sự tăng tiến trong tập luyện và việc chảy mồ hồi như tắm là một dấu hiệu tốt. Nhưng thực sự những ai đã từng biết về khí công sẽ nhận ra rằng những biểu hiện này là một tín hiệu đáng báo động! Có điều gì đó sai lầm trong việc dạy về khí của anh ta, và điều này đang làm tổn thương chính những người học trò của anh. Họ đang xây dựng nội lực cho bản thân nhưng lại không thể điều khiển được nó và nó đang làm tổn thương đến chính cơ thể và sức khỏe của họ. Những bài tập ẩn chứa trong bài Tiều Niệm Đầu này là những bài tập nâng cao về xây dựng và điều khiển nội lực. Những người thiếu khinh nghiệm không nên tập cái này, chỉ những người có kỹ năng về khí từ trung đến cao cấp mới được truyền dạy các bài tập này. Tập ở những trình độ thấp hơn sẽ làm một thảm họa, như trường hợp của anh chàng mà tôi đã từng chứng kiến.

2. Sự thả lỏng

Sự bắt đầu trong việc tập luyện nhằm phát triển khả năng điều khiển nguồn năng lượng trong người bạn là bài học về sự thả lỏng cả về đầu óc lẫn cơ thể. Sự thả lỏng là rất quan trọng và để đạt được trạng thái này là cả một quá trình. Thông qua tập luyện bạn sẽ học được cách để càng ngày mức độ thả lỏng của bạn càng trở nên sâu hơn. Học cách làm dịu đi và tĩnh lặng những suy nghĩ trong đầu và học cách thở là những phần không thể thiếu của việc thả lỏng. Luyện tập thiền định đúng cách sẽ giúp cho người võ sinh điều khiển được hơi thở và làm tĩnh lặng bộ não. Ngày nay có rất nhiều phương pháp khác nhau dạy về thiền định,và với người mới tập thì bất cứ phương pháp hợp pháp nào cũng sẽ là một điểm khởi đầu cho anh ta trong việc tập luyện đầu óc của mình. Cùng với sự tiến triển trong quá trình tập luyện của một người mới bắt đầu tập luyện, anh ta có thể muốn những bài tập của mình phải tập trung trong hệ thống kung fu Vịnh Xuân. Vịnh Xuân có nguồn gốc bắt nguồn từ Thiếu Lâm cho nên nó chứa đựng rất nhiều phương pháp thiền định và tập luyện nội công xuất phát từ Thiếu Lâm Tự. Đứng thiền là một phần được thể hiện của bài tập đầu tiên, và theo cái nhìn của võ thuật thì đây là một bài tập rất hữu ích, đồng thời cũng là một bài tập tuyệt vời để giúp làm tăng cường nguồn nội lực. Có nhiều phiên bản của phương pháp đứng thiền mà ta sẽ bàn luận về chúng nhiều hơn ở phần sau của cuốn sách. Bản thân thiền định rất là quan trọng bởi vì nó rèn luyện bộ não đạt đến một mức độ tỉnh thức khác mà khi đó tâm trí bạn trở nên tĩnh lặng và có thể kết nối được với nguồn năng lượng của khí. Nó đồng thời cũng tạo ra một sự liên kết sâu sắc giữa tâm trí và cơ thể và có thể giúp cho người tập luyện đạt được một trạng thái thả lỏng cần thiết cho việc bộc phát được nội công của mình cùng với các kỹ thuật của kung fu. Sự thả lỏng cơ thể là rất cần thiết để có thể sử dụng nguồn năng lượng nội lực của mình.

3. Hai bí quyết: hiện diện và có chủ đích (Attending and Intending)

Có hai năng lực chủ đạo sẽ phải được phát triển cùng với việc tập luyện nội công của của võ sinh. Đó là khả năng “hiện diện” và “có chủ đích”. Hiện diện là tập trung sự chú ý của bản thân vào một thứ gì đó. Với việc tập luyện khí công thì đó thường là sự tập trung vào sự cảm nhận của cơ thể hoặc là một phần nào đó của cơ thể. Kỹ năng này sẽ được phát triển theo thời gian thông qua các bài tập mà võ sinh sẽ được tập luyện. Có chủ đích cũng tương tự. Khi bạn có chủ định bạn sẽ khiến cho điều gì đó xảy ra. Bạn sẽ nắm được thứ mà bạn đang tập trung sự chú ý lên nó và điều khiển nó để làm chuyện gì đó. Sự hiện diện là thụ động; nó đơn giản là chú ý và quan sát những gì đang kết nối với khí. Sự có chủ đích là chủ động; nó làm thay đổi hoặc định hướng cho vài thứ liên quan tới khí. Những năng lực này phải được rèn luyện thì mới phát triển được. Dùng ý (mind/Yi) để định hướng nguồn năng lượng (chi). Hiện diện và có chủ đích là cách mà bộ não định hướng và điều khiển khí. Những kỹ năng này sẽ được tinh luyện thông qua quá trình tập luyện và cùng với nó người võ sinh sẽ đạt được một trạng thái tỉnh thức của bộ não mà điều này là một sự bổ trợ tuyệt vời cho kỹ năng sử dụng nội công của bạn. Một khía cạnh đáng chú ý của trạng thái tỉnh thức này là sự tĩnh lặng của bộ não hay trạng thái “Mu-Shin” mà các môn nghệ thuật của người Nhật thường nhắc tới. Trạng thái Mu-Shin này là một sự tĩnh lặng bên trong, khi mà những suy nghĩ liên tục diễn ra trong đầu bạn dừng lại nhường chỗ cho sự cảm nhận trực tiếp những gì đang diễn ra mà không bị can thiệp bởi những ý kiến, những lời giải thích của bộ não. Trạng thái Mu-Shin đưa ta đến một mức độ sâu hơn của tỉnh thức và đánh thức khả năng kết nối với nguồn khí của bản thân, của đối thủ, và của cả vũ trụ. Mọi bài tập được thiết kế riêng để phát triển kỹ năng về khí đều nhằm mục đích rèn luyện hai khả năng này của bộ não. Đó là lý do vì sao nếu ta chỉ đứng quan sát ai đó tập luyện nội công sẽ không thể nắm bắt được bí quyết thực sự của những bài tập này. Ta sẽ không thể thấy được người tập luyện họ đang hiện diện như thế nào và cũng không thể biết họ đang chủ đích điều khiển cái gì. Với những bài tập nội công cao cấp, các kỹ năng về sự hiện diện và có chủ đích càng trở nên khó khăn hơn. Một trong những bài tập cao cấp nhất được tìm thấy trong bài Tiều Niệm Đầu: người võ sinh phải chú ý cảm nhận đến rất nhiều cảm giác ở các bộ phận khác nhau trong cơ thể và cũng phải chủ đích điều khiển rất nhiều thứ trong cùng một thời điểm. Với người mới tập thì điều này là không thể, nhưng với những người đã có kinh nghiệm thì lại khác. Đó là lý do tại sao việc bắt đầu tập luyện với những bài tập nội công đơn giản là rất cần thiết cho sự phát triển khả năng hiện diện và có chủ đích của mình một cách hiệu quả.

4. Ngạnh công và nội công (Hard and Soft Chi-kung)

Với các hệ thống võ thuật khác nhau có hai phương pháp tiếp cận khác biệt để dạy về kỹ thuật sử dụng khí. Ta tạm thời chia ra làm hai loại là “cứng” và “mềm”. Với những ai đã đầu tư công sức và thời gian vào việc tập luyện võ thuật thường dễ dàng nhận ra một phương pháp tập luyện là thuộc loại nào trong hai loại trên. Phương thức tiếp cận cứng thường bao gồm việc gồng cứng cơ thể ở một mức độ nào đó, trong khi phương thức tiếp cận mềm lại nhấn mạnh đến tầm quan trọng của việc thả lỏng. Nhiều môn phái trở nên nổi tiếng bởi việc biểu diễn khả năng công phá đều sử dụng phương thức tiếp cận cứng (ngạnh công) để đạt được những kết quả đó. Phương thức tiếp cận mềm (nội công) lại thường được biểu diễn lên người khác như trường hợp của Thái Cực Quyền. Vịnh Xuân giống với Thái Cực Quyền về khía cạnh này.

5. Luyện tập ngạnh công (nội công cứng)

Công phá là hình ảnh quen thuộc nhất được biết đến với ngạnh công và đồng thời cũng là một trong những thứ dễ tập nhất. Việc công phá gạch, ngói hay những tảng nước đá lớn được thực hiện bởi một cú đánh từ người võ sinh đòi hỏi phải có một sự tập luyện đặc biệt bên trong để phát triển kỹ năng sử dụng nội công cứng (ngạnh công- hard chi-kung). Phương pháp để phát triển những kỹ năng này bao gồm hai bước: 1) Đầu tiên người võ sinh học cách vận khí vào bàn tay (hay bất cứ bộ phận nào khác của cơ thể mà anh ta định sử dụng để công phá) với mục đích để tăng cường sức mạnh cho cú đánh. Để làm được điều này anh ta phải gồng cứng bàn tay, sau đó giữ nguồn năng lượng ở trong tay lại bởi các mô cơ trong khi sử dụng ý chí để tập trung khí vào tay. Sự gồng cứng sẽ không cho nguồn năng lượng chạy ra khỏi tay và làm việc giống như một cái đập nước. Khí(chi) tuần hoàn trong vũ trụ và cơ thể con người một cách tự nhiên và trạng thái cơ bản của nó là luôn vận động. Thực sự, mọi người đều đã từng thực hiện việc điều khiển khí vào tay vào lúc nào đó trong cuộc sống, nhưng hầu hết chúng ta làm việc này trong vô thức hoặc là không điều khiển được nó. Việc tập luyện nội công cứng và mềm dạy cho người võ sinh cách sử dụng bộ não để điều khiển khí đến một bộ phận nào đó với một áp lực lớn hơn là áp lực của dòng khí bình thường. Sự gồng cứng giúp cho bàn tay sử dụng được nguồn năng lượng này và tạo ra một sức mạnh lớn hơn cho bàn tay và một lực lớn hơn cho cú đánh. 2) Khía cạnh thứ hai của việc công phá là sự tập trung ý chí. Người võ sinh được học cách làm thế nào để tập trung ý chí của mình vào vật mà anh ta cần công phá. Nếu anh ta sợ bị thương, nghi ngờ vào khả năng của bản thân hoặc mất sự tập trung vì một lý do gì đó thì anh ta sẽ thất bại. Người võ sinh phải tin tưởng rằng bàn tay của anh ta sẽ xuyên thủng đối tượng cần công phá. Và phương pháp thành công nhất để phát triển khả năng tập trung này là thông qua tập luyện. Cùng với sự thành công trong việc công phá một miếng ván tương đối dễ dàng anh ta sẽ luyện tập với hai rồi ba miếng, rồi từ từ anh ta sẽ chuyển từ ván sang gạch và nước đá. Công phá là một phương thức phổ biến nhất mà những người tập ngạnh công thường biểu diễn. Công phá cũng là một trong những kỹ thuật dễ tập nhất trong ngạnh công. Một kỹ thuật khó hơn là kỹ thuật mình đồng da sắt(iron shirt). Điều này hiếm khi được thấy ở phương Tây bởi nó yêu cầu những bài tập rất nghiêm khắc và khó khăn để có thể luyện được kỹ thuật mình đồng một cách hiệu quả. Bản chất của việc tập luyện kỹ thuật mình đồng này cũng tương tự như kỹ thuật công phá mà tôi đã đề cập ở trên. Người võ sinh sẽ học cách điều khiển khí đến vùng da của anh ta. Ban đầu khí sẽ được điều đến một vùng nào đó của cơ thể, nhưng dần dần sẽ được điều ra khắp cơ thể. Anh ta sẽ gồng cứng toàn bộ cơ thể để giữ nguồn năng lượng trong các mô và làm cho cho thể anh ta cứng như thép. Lớp da và mô bên ngoài được điền đầy bởi khí cùng với sự tập trung tinh thần của anh ta có thể đẩy lùi được tác động của một cú đánh và cho phép người võ sinh chịu được những đòn tấn công khủng khiếp mà không hề bị thương. Có thể anh ta cũng sẽ không bị bầm tím hay tổn thương bởi những sự tấn công. Người thực sự luyện thành công kỹ thuật này có thể chịu được những cú chém bởi lưỡi kiếm sắc bén mà da không hề bị đứt hay tổn thương. Sự tập trung tinh thần và kỷ luật cần có để phát triển kỹ năng này đỏi hỏi một sự kiên trì và khổ luyện qua nhiều năm. Nhưng nguyên tắc chính của việc tập luyện thì cũng giống như việc học kỹ thuật công phá: 1) Điều khiển khí và giữ chúng ở các mô trong cơ thể, và 2) Tập trung tinh thần.

6. Luyện tập nội công mềm

Nội công mềm là một thứ gì đó phảng phất và tinh tế hơn, vì thế quả là không dễ để biểu diễn nó như là ngạnh công. Thường thì sự biểu diễn về nội công mềm bao gồm một ông cụ trông nhỏ bé, yếu ớt bị bao quanh bởi nhiều anh chàng cao lớn đang cố gắng xê dịch hoặc tấn công vị sự phụ lớn tuổi. Uyeshiba, tổ sự của môn phái Aikido thường có những màn biểu diễn như thế này. Và rất nhiều vị sư phụ nổi tiếng khác của môn võ Thái Cực Quyền cũng từng được thấy biểu diễn khả năng của họ bằng cách này. Cũng có những pha biểu diễn công phá bằng cách sử dụng nội công mềm nhưng điều này thì không phổ biến. Cơ sở của việc tập luyện nội công mềm dựa trên ý tưởng rằng nguồn năng lượng chảy một cách tự nhiên trong vũ trụ, và ý thức của chúng ta có thể điều khiển được dòng chảy này. Ngạnh công cũng sử dụng phương pháp này nhưng có một số khác biệt đáng chú ý. Luyện tập nội công mềm nhấn mạnh đến sự thả lỏng cơ thể hơn là sự gồng cứng. Sự gồng cứng nhằm khống chế dòng khí và làm dừng hoặc suy giảm dòng chảy tự nhiên này, trong khi sự thả lỏng cơ thể tạo điều kiện cho dòng khí di chuyển vốn như bản chất của nó. Việc học để đạt được trạng thái thả lỏng thực sự của cơ thể và tinh thần cần nhiều năm để rèn luyện và thực hành. Cũng giống như việc tập luyện ngạnh công, sự tập trung tinh thần cũng là một yếu tố then chốn trong tập luyện nội công mềm. Nhưng có vẻ như số lượng những kỹ năng tiềm tàng có thể học được với nội công mềm nhiều hơn so với ngạnh công. Việc lắng nghe và cảm nhận là những kỹ năng thiết yếu trong nội công mềm. Việc gồng cứng như trong ngạnh công làm mất đi năng lực lắng nghe và cảm nhận nguồn năng lượng khí này. Lý do đơn giản là sự gồng cứng chặn đứng dòng chảy của năng lượng lại và bằng cách đó làm mất đi khả năng lắng nghe dòng chảy năng lượng này. Cả Vịnh Xuân và Thái Cực Quyền có những bài tập được thiết kế để phát triển kỹ năng lắng nghe này. Vd như: niêm thủ, thôi thủ. Một cú đánh mềm hay một cú đánh bằng nội công và một cú đánh bằng ngạnh công có một sự khác biệt rất lớn. Khi một người đánh ngạnh công những tổn thương mà đối thủ hứng chịu thường được thấy rõ như: xương có thể bị gãy, da có thể bị bầm tím hoặc thậm chí bị rách. Một cú đánh “cứng” sẽ làm hư hại nơi bị va chạm với cú đánh. Còn một cú đánh mềm thì có một tác động rất khác: điểm hoặc bề mặt va chạm không phải là nơi bị tổn thương nhiều nhất. Một cú đánh bằng nội công tạo ra một sóng chấn động “khí” xuyên qua bề mặt cơ thể và gây ra tổn thương bên trong. Bởi vì việc tập luyện nội công nhấn mạnh đến việc sử dụng dòng chảy năng lượng nên một cú đánh bằng nội công tất yếu sẽ tạo ra một dòng năng lượng cực mạnh tấn công vào mục tiêu. Việc tập luyện ngạnh công thì dùng cách tích tụ nguồn năng lượng để làm gia tăng sức mạnh cho cú đánh bằng cách đó tạo cho cú đánh một lực lớn hơn khi va chạm với mục tiêu. Ngạnh công đánh lên đối tượng trong khi nội công mềm đánh vào trong đối tượng. Một cú đánh bằng nội công xuyên qua cơ thể và gây ra tổn thương cho các bộ phận nội tạng bên trong. Một cú đánh cứng có mục đích là phá vỡ các bộ phận phòng ngự của cơ thể như cơ bắp, xương cốt và vô hiệu hóa đối thủ từ phía bên ngoài. Một cú đánh mềm gây tổn thương các bộ phận bên trong bằng cách gây ra một sóng chấn động khí xuyên qua các bộ phận phòng ngự phía bên ngoài tấn công vào các cơ quan chính yếu và làm vô hiệu hóa đối thủ từ phía bên trong. Một điểm cần nhấn mạnh khác trong việc tập luyện nội công mềm là việc phát triển khả năng làm chủ những suy nghĩ của bộ não bằng cách tập luyện khả năng tập trung sự chú ý của bạn và luyện tập ý chí của bản thân. Sự chú ý và ý chí là hai đặc tính tinh thần cốt yếu được tập luyện trong cả ngạnh công và nội công mềm. Tuy nhiên, kết quả của hai phương pháp này lại rất khác biệt. Tập luyện nội công mềm với mục đích cảm nhận và điều khiển được nguồn khí ở trong và xung quanh bạn, bao gồm cả khí của đối thủ. Mục đích của việc tập luyện ngạnh công lại là tạo ra một thứ vũ khí mạnh mẽ để phá vỡ hoặc gây tổn thương lên cơ thể của đối thủ hoặc bất cứ thứ gì nằm trên đường đi của nó. Nó tập trung khí và sử dụng khí như một công cụ của sức mạnh. Người tập nội công mềm lại làm tăng cường dòng chảy tự nhiên của khí và hòa mình vào dòng chảy đó nên có thể cảm nhận và điều khiển được nó, khiến cho họ có thể sử dụng nó bất cứ khi nào trong một phản ứng hài hòa với dòng chảy năng lượng này. Cả hai hệ thống luyện tập đều phát triển khả năng chú ý và khả năng sử dụng ý chí. Nhưng cái mà họ làm với những khả năng này thì lại rất khác nhau. Một lần nữa tôi xin nhắc lại: Vĩnh Xuân là một môn võ với nội công mềm.

7. Bốn mức độ của việc thả lỏng

Sự lập luyện mềm chú trọng đến việc dạy thả lỏng với mức độ ngày càng sâu hơn. Mức độ đầu tiên của việc thả lỏng là cảm nhận được cơ và gân của bạn đang thả lỏng. Mức độ này cũng là mức độ cao nhất mà một người bình thường có thể làm được. Mức độ thứ hai là cảm nhận được da và tóc của bạn thả lỏng. Mức độ thứ ba là cảm nhận được các cơ quan nội tạng của bạn thả lỏng. Mức độ thứ tư là cảm nhận được xương và tủy sống của bạn thả lỏng. Người ta nói rằng nếu bạn có thể cảm nhận được đến tủy sống của mình bạn sẽ cảm thấy mình trở nên trong suốt.

(Hết phần 2) (còn tiếp)

Advertisements