Vĩnh Xuân Quyền (Wing Chun Kuen)

Vịnh Xuân Quyền: di sản cần được bảo tồn

1 phản hồi

Trên thế giới hiện nay tình trạng phá sản của các môn phái cổ truyền khiến cho chúng ta phải ngậm ngùi chua xót. Ngay ở Trung Quốc, Nhật Bản, Cao Ly – những cái nôi lớn của nền võ thuật cổ truyền, một thời là những hình tượng cao đẹp về nhân phẩm đạo đức, nhưng thử hỏi ngày nay có bao nhiêu võ đường còn trân trọng vị trí một ban thờ Tổ, bài trí đúng nghi thức  môn quy? Còn mấy ai đốt nén nhang thơm để tưởng nhớ tiền nhân trước buổi tập? Nghĩa Thầy-Trò còn chăng là bình-thủy tương phùng, tình võ lâm được thay bằng ganh ghét đố kỵ.

Cổ nhân có phân định:

Bậc thức giả nghe đâu có người tài vội vàng tới xin cầu học
Bậc trí giả thì bán tín bán nghi
Kẻ tiểu nhân lập tức chê bai, dè bỉu…

Ngay ở đất tổ võ học Trung Hoa, dọc hai bên đường lên núi đến cổng Thiếu Lâm Tư có đến mấy chục võ quán, khuyến mãi môn sinh bằng cách chèo kéo khách hành hương và đả kích, bôi bác lẫn nhau!

Tại Tổ đình Aikido Nhật Bản, hai đệ tử chân truyền của Đại Sư Uyeshiba là Koichi Tohei và Kisshomaru Uyeshiba đã chỉ vì tranh luận về phép luyện khí mà tách đôi môn phái. Liên đoàn Thế giới Taekwondo (WTF) và Liên đoàn Quốc tế Taekwondo (ITF) thì luôn đả kích nhau về phần quyền thuật bài bản, tranh dành địa vị chủ đạo. Đại Sư 9 đẳng Chong Lee, quyết định xóa bỏ toàn bộ hệ thống quyền thuật hơn 24 bài của môn phái vì không tìm đâu ra sự công dụng trong chiến đấu! Vào thập niên 70, Lý Tiểu Long cũng từng tuyên bố trong một cuộc phỏng vấn báo chí rằng “Các bài quyền chỉ là những vũ điệu sắp xếp , cuồng quay trong tuyệt vọng!”

Ngày nay, khi được hỏi Võ Đạo là gì thì khuôn mặt đa số các võ sư đều trở nên bâng khuâng bí hiểm! Họ lẩn tránh câu hỏi về sự khác biệt giữa Nội Công và Khí Công, và không giải đáp vì sao phải luyện Nội Công trước Khí Công? Hoạ hoằn họ mập mờ giải thích đó là bí mật của bản môn.

Thời gian và sự lười biếng động não của một lớp hậu sinh đã đẩy cả một nền Võ Học cao thâm Đông Phương lùi sâu vào quên lãng! Võ Thuật còn lại là quyền cước đấm đá tùy tiện, không còn chiêu thức, cũng chẳng còn đấu pháp, đơn giản đến cùng cực. Cách đây 25 năm, một võ sư người Tàu ở Chợ Lớn, tự xưng 40 năm không gặp địch thủ, đã lý sự một cách ngô nghê: “Môn Vịnh Xuân Quyền quả thật là tuyệt diệu, đơn giản chỉ có 3 bài quyền nhưng tinh hoa cốt yếu chỉ trong 3 quả đấm. Tôi học với Tế Công 3 năm nhưng lĩnh hội được yếu quyết nên dạy lại cho con gái 3 tháng… và từ đó ngay bản thân tôi cũng không địch lại nó!!!” Một lần khác, một Võ Sư Vịnh Xuân trụ trì một ngôi cổ tự tại Thiểm Tây (Trung Quốc) đã bạnh hàm tuyên bố với tôi về đặc điểm quyền thuật môn phái là: đánh một trả mười! Nghĩa là địch thủ đánh một thì ta đánh trả mười! Và hễ đánh thì không bao giờ lùi! Tôi ngao ngán và hiểu rằng không phải cứ là người Tàu là hiểu và giỏi võ Tàu.

Bôn ba qua nhiều quốc gia, tôi ngậm ngùi kết luận: Ở nhiều nơi nền võ thuật của cổ nhân đã hoàn toàn phá sản, những cảnh phi thiềm tẩu bích, những cảnh tranh tài quyền cước ngoạn mục, những màn thư hùng đao kiếm loang loáng dưới ánh trăng chỉ còn trong phim ảnh, như một hoài niệm tiếc nuối!

Môn Phái Vịnh Xuân cũng thế, cũng không thoát khỏi trào lưu cơ giới của thời đại là “dục tốc dục đạt”, theo cách nói bình dân là lối đào tạo “mì ăn liền”. Chỉ đôi ba năm, vài bài quyền, mấy bài binh khí, rồi quay tay, dính tay, đấm đá tùy tiện khiến những kẻ tầm sư học đạo phải hoài nghi, bàng hoàng. Vịnh Xuân Quyền đã không hội đủ yếu tố ra đời và càng không thể lưu truyền đến ngày hôm nay nếu toàn bộ quyền thuật chỉ giản đơn như vậy. Đôi khi cùng một số học giả nghiên cứu Võ Học chúng tôi trộm nghĩ phải chăng đây là một sự che đậy tình trạng thiếu kiến thức để duy trì danh lợi.

Chúng tôi có đủ bằng cớ để đánh giá hệ phái Vịnh Xuân HongKong đã thất truyền rất nhiều bài bản, trong đó có Ngũ Hình Quyền, Tam Tỉnh và Bát Môn v.v… là nền tảng hệ thống quyền thuật tinh vi và cao thâm của Vịnh Xuân. Cuối cùng trước những bằng chứng sắt thép không thể phản bác, lương thiện vẫn là giải pháp tốt nhất để cứu vãn tình thế, nên chính chủ tịch hệ phái Vịnh Xuân lớn nhất bao trùm gần 100 quốc gia phải lên tiếng thừa nhận sự hẫng hụt về võ học đồng thời đã cải sửa quyền thuật cổ nhân chỉ còn giữ những gì “Cần và đủ cho thời đại bây giờ” và đổi tên hệ phái từ WingChun (Vịnh Xuân) thành Wing Tsun tức là Vịnh Tân (Modern WingChun).

Hẳn các bạn nghiên cứu võ học còn nhớ cách đây khoảng 35 năm trên một tờ báo xuất bản tại HongKong có đăng tải sự kiện Sư Phụ Diệp Vấn (thầy của Lý Tiểu Long) phát hiện được trong một cổ thư có minh họa hình ảnh về 8 thế mộc nhân lạ. Ông chân thành nhận làm thầy nếu được bậc cao minh chỉ giáo. Lúc đó chúng tôi mới ngỡ ngàng hiểu ra rằng hệ phái WingChun HongKong cũng chỉ là một cành nhỏ, vài ba chiếc lá khô, điểm tô cho bông hoa nhợt nhạt.

Tại Phật Sơn, Tổ Đình của Môn Phái thì lạ thay. Nơi đây chỉ còn lưu truyền được tuyệt kỷ “Vịnh Xuân Bát Cước”, còn phần quyền thuật lại du nhập từ HongKong. Thế mới hiểu được cuộc Cách Mạng Văn Hóa tại Trung Quốc triệt để dường nào! Còn lại tất cả các Võ Quán trên thế giới, tuy có gia giảm hương vị nhưng cốt yếu vẫn là “Xào nấu 3 món ăn chơi” là Tiểu Hình Ý, Tầm Kiều, Tiêu Chỉ. Còn binh khí thì chỉ có Lục Điểm Bán Côn (Hệ Phái HongKong giải thích là để tấn kích vào sáu điểm rưỡi trên thân thể?) và Bát Trảm Đao? Và kết thúc bằng bài Mộc Nhân 116 thế (108 tay + 8 cước). Toàn bộ phương pháp luyện tập đều thể hiện lối đánh dũng mãnh xử dụng Dương Cương Kình của Thiếu Lâm Tự.

So sánh với những chứng cứ và thực tế đã trình bày ở trên thì quả thật Việt Nam Vịnh Xuân Quyền là một “Cửu trùng bát giác đài” cổ kính uy nghi mà với sự hiện hữu toàn bộ thực trạng đáng được coi là di sản văn hóa không những của riêng dân tộc Việt Nam ta mà còn của cả nhân loại.

Hiện nay Vịnh Xuân là môn võ phát triển quy mô bậc nhất thế giới, trải rộng trên 140 quốc gia với 3 hệ phái chủ đạo (do Hiệp Hội Vịnh Xuân Quyền Thế Giới phân loại):

– Hệ phái của Đại Sư Yip Man (Diệp Vấn)
– Hệ phái của Đại Sư Yuen Kay San (Nguyễn Kỳ Sơn)
– Hệ phái Việt Nam Vịnh Xuân Chính Thống Phái

Quả thật vậy, Việt Nam Vịnh Xuân Chính Thống Phái với hệ thống đào tạo cổ truyền hoàn chỉnh cả 3 tầng Võ Thuật – Võ Học – Võ Đạo, tuân thủ nghiêm ngặt giáo trình Đại Hùng, Đại Lực, Đại Từ Bi trên nền tảng Tinh – Khí – Thần hợp nhất nhằm đào tạo một thế hệ trẻ đầy trí tuệ và trong sáng, trong một thân thể khỏe mạnh, càng ngày càng được thế giới quan tâm và ủng hộ.

Trong buổi phát hình nhân ngày đầu xuân Ất Dậu trên đài truyền hình VTC, để trả lời câu hỏi về tính chất ưu việt của môn võ Vịnh Xuân luật sư Nam Anh đã trả lời: “Cho đến giờ phút này thì người Việt Nam có thể tự hào Việt Nam Vịnh Xuân là một trong những môn võ hiếm hoi còn lưu giữ được tất cả những quyền thuật, bí quyết luyện tập cũng như tập tục nghi thức cổ truyền của bản môn.”

Thực vậy, là một quyền thuật ra đời giữa thế kỷ 18 với mục đích “tranh bá đồ vương”, trong bối cảnh chinh chiến mà võ thuật là nhân tố quyết chiến quyết thắng, để có một chỗ đứng trong giới võ lâm và để tồn tại đến ngày nay hẳn nhiên Vịnh Xuân Quyền “CẦN” một hệ thống đào tạo nghiêm túc đặt nền tảng trên một nguyên lý võ học cao thâm, “ĐỦ” các bài bản hoàn chỉnh phần tập luyện quyền cước, thập bát ban binh khí và nội ngoại công phu, các bí quyết dẫn khí luyện thần hỗ trợ phần thể lực vuợt qua những giới hạn vật lý.

Do đó ngoài phần cơ bản Triết Đông với học thuyết Âm Dương, Ngũ Hành biến dịch theo Bát Quái, nền tảng cho phần quyền thuật Ngũ Hình Quyền biến hóa vô lường, Viễn Ly Điên Đảo là yếu quyết Vô Vi, phải tập luyện kiên trì để đạt Tam Tĩnh đưa đến Linh Giác vi diệu để xử dụng hữu hiệu Bát Môn Pháp. Quy trình tất yếu hầu ứng dụng được quyền thuật trong chiến đấu, giải đáp được bài toán hóc búa nhất thời đại mà Đại Sư Chong Lee và Lý Tiểu Long cũng không tìm ra được đáp án.

Ngũ Hình – Tam Tĩnh – Bát Môn Pháp là chuỗi mắt xích không thể tách rời mà mất một sẽ không còn là Vịnh Xuân nữa! (Đại Sư Nguyên Minh).

Công, Thủ, Phản, Biến.
Tiên Công, Hậu Công, Tiên Thủ, Hậu Thủ tức là Bát Môn.

Các đấu pháp Ngũ Hình Liên Hoàn Quyền – Ngũ Hình Bức Đả Quyền là kết tinh của Linh Giác và Bát Môn Pháp dẫn đến kỹ thuật chiến đấu tối thượng của Vịnh Xuân Quyền là Tiệt Quyền Đạo (Chúng tôi xin nói đến trong một dịp khác).

Ngoài ra hệ thống 108 Mộc Nhân Pháp với 9 bài cận chiến phối hợp cương nhu, dũng trí, có lúc như sấm sét đầu ghềnh, có lúc như bão sóng biển khơi, thể hiện tố chất Đại Hùng, Đại Lực của Phật Môn. Nguyên tắc “Đoản kiều phát lực” dựa trên nguyên lý Âm Dương, Ngũ Hành thuận nghịch, sinh khắc và hỗn hợp đã đưa Vịnh Xuân Quyền lên hàng đầu các môn phái có kỹ thuật chiến đấu có hiệu quả nhất thời cận đại.

Tất nhiên phải khẳng định tất cả kỹ thuật chiến đấu dù cao siêu đến mấy đều dựa trên nền tảng ngoại công để phát huy hiệu năng và càng cần hơn nữa phần hỗ trợ mênh mông vô cùng của Huyền Công tức : Nội Công – Khí Công và Thần Công để vượt qua các giới hạn của không gian ba chiều, đạt được Thượng Thừa Võ Học bản môn : Ngũ Hình Khí Công – Lôi Oanh Chưởng – Bát Nhã Thần Công tức là Tam Bảo Trấn Môn. Thiên Địa Nhân là thể hiện tam tài của tạo hóa, mà thấu hiểu phép Huyền Đồng của vũ trụ tức sẽ phát được Tâm Đại Bi, hành thuận duyên nghiệp, xuôi thuyền Bát Nhã đáo bỉ ngạn.
Rất tiếc không thể trong vài trang giấy mà có thể trình bày hết cả một hệ thống đào tạo và tu luyện của một đại phái đã lẫy lừng tên tuổi, có bề dày lịch sử gần 300 năm, trải dài và rộng hết các lục địa thế giới, và trong hàng triệu môn đồ đã có không biết bao nhiêu là các bậc danh nhân, bác học, thức giả v.v… và ngay ở tại Việt Nam đã không thiếu các bậc trí giả đã từng là môn đồ Vịnh Xuân.

Thời đại Văn Minh, nhân loại tiến bộ vượt bực trên các lãnh vực khoa học và kỹ thuật đang bước dò dẫm tìm sự sống trên sao Hỏa và trên các hành tinh xa xôi khác. Nền y học đã bước vào thời kỳ cải tử hoàn sinh, cấy sự sống trong các ống nghiệm, chuẩn bị cướp quyền năng của tạo hóa. Chiến tranh bom đạn tàn phá gấp vạn lần các đạo binh hung hãn man rợ nhất thời phong kiến.

Con người, cuộc sống và nhu cầu có đổi thay nên Võ Thuật không còn vị trí thống soái ba quân, với thanh gươm, yên ngựa mà xẻ đôi sơn hà. Võ Thuật không còn vai trò trực diện giải quyết mọi vấn đề trong cuộc sống phức tạp, trong một xã hội luôn xung đột chống phá lẫn nhau. Hình ảnh người dũng tướng năm xưa chiến bào rực máu hay một Lê Văn Khôi đả hổ chỉ là câu chuyện bên ly rượu say hay trong khói trà nhẹ tỏa!

Tuy nhiên không vì thế mà Võ Thuật mất đi một tính năng, một vai trò, và một vị trí đặc biệt trong cuộc sống xã hội loài người, nhất là hôm nay! Vì Võ Thuật là một phương pháp tu luyện nội suy, hàm chứa sâu sắc tính nhân bản, để hành giả khám phá và hiểu được chính bản thân và chiến thắng chính bản thân. Kềm chế Tham- Sân – Si tránh xa mọi dục vọng thấp hèn, bất chính vẫn mãi mãi là một mục đích của bất cứ ai trên con đường xây dựng Nhân-Cách Võ Đạo.

Là một phương pháp giáo dục hoàn chỉnh cả về tinh thần lẫn thể chất, tốt nhất cho con người về cả hai mặt trí và dũng, là hành trang cần và đủ cho thanh thiếu niên thời đại trong công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ Quốc, Võ Thuật mãi mãi và xứng đáng là một kho tàng văn hóa vĩ đại của Tiền Nhân và Vịnh Xuân Quyền là một di sản quí giá của dân tộc và nhân loại cần được bảo tồn, bảo tàng.

Tác giả: Nam Sơn Phan Mạnh Tuấn
Nguồn: Tạp chí Ngày Nay – UNESCO số 10 năm 2005

Advertisements

One thought on “Vịnh Xuân Quyền: di sản cần được bảo tồn

  1. To Bac Nam Son ,

    Bai viet cua bac qua tuyet voi , chau rat kham phuc kien thuc quang ba va so hoc tham sau cua bac .Mong bac cho phep duoc lien lac de hoc hoi bac tien boi dao cao duc trong . Kinh chao bac

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s