Dưỡng sinh Nguyễn Khắc Viện (Phần 1)

Bác sĩ Nguyễn Khắc Viện (1913-1997), một nhà tri thức lớn của Việt Nam. Ông đã được  Nhà nước Việt Nam trao tăng Huân Chương Độc lập Hạng ba, và được Viện Hàn lâm khoa học Pháp trao giải Grand prix de la Francophonie. Ngoài ra, ít người biết rằng, ông còn là môn đồ của môn Vĩnh Xuân. Ông là học trò của cố võ sư Trần Thúc Tiển, một cao đồ của Tôn sư Nguyễn Tế Công. Ông đã kết hợp phương pháp luyện tập của môn Vĩnh Xuân do sư phụ truyền dạy với kiến thức tây y sâu sắc của mình để đưa ra một phương pháp dưỡng sinh hết sức hiệu quả.  Phương pháp này đã giúp cho ông có thể sống vui sống khoẻ dù phải lên bàn mỗ 7 lần, cắt bỏ hơn một lá phổi với 8 chiếc xương sườn.

Khẩu quyết hít thở dưỡng sinh của ông:

Thót bụng thở ra

Phình bụng thở vào

Hai vai bất động

Chân tay thả lỏng

Mặt Phật ung dung

Tập trung theo dõi

Luồng ra luồng vào

Bình thường qua mũi

Khi gấp qua mồm

Êm, chậm, sâu, đều

Ðứng ngồi hay nằm

Ở đâu cũng được

Lúc nào cũng được.


 

Chuyện về sư huynh “Lý Tiểu Long”

Ông là võ sư cao cấp, một trong số ít các võ sư được giới võ thuật bầu chọn là danh nhân làng võ Việt Nam. Võ lâm giang hồ đồn rằng, ông luyện được tuyệt kỹ “Xúc cốt công” nên trong chốc lát có tự co rút xương, khiến cơ thể mềm oặt, có thể thu mình nằm gọn gàng trong… rổ bún. Bởi thế, suốt mấy chục năm trời, võ lâm đồng đạo gọi võ sư Phan Dương Bình, cao thủ môn phái Vịnh Xuân, bậc trưởng lão của Vovinam phía Bắc bằng cái tên thân mật Bình “bún”.

 

Cao nhân đến từ phương Bắc

Võ sư Phan Dương Bình sinh năm 1929, là người Việt gốc Hoa, (bởi thế mọi người còn gọi ông bằng cái tên Trung Quốc là Xếnh Xáng.

Ông trông không giống người học võ bởi vóc thái thư sinh. Nếu không có sự giới thiệu của các võ sư thì khi gặp, tôi cứ ngỡ ông là một ông giáo nghỉ hưu, đang thảnh thơi an hưởng tuổi già. Mê truyện kiếm hiệp từ nhỏ nên suốt thời niên thiếu, ông ước ao được hoá thân thành những nhân vật trượng nghĩa như trong truyện. May mắn lớn trong đời, ông đã được nhận làm đệ tử của một cao thủ đệ nhất: Thầy Tế Công của môn Vịnh Xuân quyền.

Có lẽ, trong số các võ sư người Trung Quốc lánh nạn dạt đến Việt Nam thì võ sư Tế Công là người nổi tiếng và có nhiều công lao nhất. Nhờ có ông mà các võ sinh người Việt biết đến một võ phái lừng danh, và cũng nhờ có ông mà Vịnh Xuân Việt Nam đã có những viên gạch vững chắc đầu tiên.

Cụ Tế Công tên đầy đủ là Nguyễn Tế Công, là sư huynh của danh sư Diệp Vấn, Chưởng môn phái Vịnh Xuân ở Hồng Koong (tôn sư của võ sĩ, hiện tượng điện ảnh Lý Tiểu Long. Như vậy Tế Công là sư bá của Lý Tiểu Long). Với vị sư tổ của môn phái Vịnh Xuân Việt Nam này, thì võ sư Phan Dương Bình có rất nhiều kỷ niệm dù người đã đi xa cả nửa thế kỷ rồi.

Năm 1907, võ sư Tế Công đến Việt Nam. Ban đầu, bởi muốn che giấu thân phận, vị võ sư tiếng nổi như cồn ở Trung Quốc ấy đã không truyền dạy võ nghệ cho ai. Thế nhưng, ngặt nỗi gia sản của bậc cao nhân ấy ngày một sa sút. Ngày ấy, ở Hàng Buồm, cửa hàng thuốc của gia đình cụ Trần Thúc Tiển đang thời bán buôn gặp nhiều phát đạt nên của ăn của để dôi dư.

Thấy cảnh ngộ cụ Tế Công bần hàn, cụ Tiển đem lòng thương xót. Cụ Tiển thường qua lại thăm hỏi và giúp đỡ luôn.

Cụ Tiển mắc chứng lao mãn tính, thuốc thang đã nhiều mà bệnh tình chẳng hề thuyên giảm. Chứng nan y ấy làm thân thể cụ héo mòn, đỉnh điểm trọng lượng cơ thể chỉ xấp xỉ 35 kg. Thấy người thật lòng hậu đãi mình vướng vào bạo bệnh, sau nhiều đêm đắn đo, cụ Tế Công đã quyết định dạy võ cho cụ Tiển, bởi từ khi ra đời, nội công của Vịnh Xuân đã chiến thắng nhiều căn bệnh nan y.

Và, thật diệu kỳ, chỉ sau một thời gian luyện tập, bạo bệnh vốn hành hạ cụ Tiển bao nhiêu năm đã bị đẩy lùi. Và, cũng từ khi dạy võ cho cụ Tiển thì cụ Tế Công mới bắt đầu nhận đệ tử để truyền thụ những tinh hoa võ học mà mình có được.

Buổi tiếp khách có một không hai

Vịnh Xuân thiên về nhu, lấy nhu chế cương và phân biệt rạch ròi giữa nội công và nội lực. Nội công là khả năng chịu đòn, nội lực là lực đánh ra. Cả hai thứ trên, trong làng võ hiếm môn phái nào sánh kịp. Theo cụ Tế Công, học võ chỉ vỏn vẹn 2 năm nhưng những khả năng siêu phàm ấy của sư phụ mình, đến giờ, lão võ sư Phan Dương Bình vẫn còn ấn tượng.

Ông kể, đã có lần, với nội lực kinh hoàng, chỉ một chưởng, cụ Tế Công đã đánh bật một bao tải gạo nặng đến gần 2 tạ văng tuột cả bốn năm thước từ đầu bàn này sang đầu bàn kia. Lần nữa, ở ngay nhà cụ Tế Công, ông đã được tận thấy sức mạnh kinh hoàng của sư phụ mình. Hôm ấy, nhác thấy hai người Tàu đang ngáo ngơ trên phố, cụ Tế đã vẫy ông và bảo: “Pha cho thầy ấm trà ngon, sắp có khách quý!”.

Quả như lời thầy, khi chén trà nóng hôi hổi vừa được rót ra thì hai vị khách người Tàu đã đứng ngay trước mặt. Cầm chén nước trên tay, cụ Tế cung kính mời khách theo đúng nghi thức của người Trung Hoa. Thế nhưng, đó chẳng phải là kiểu mời nước bình thường. Chủ tay nắm chặt chén nước, khách thì phùng mồm trợn mặt bóp chặt tay chủ phía ngoài.

Chủ vẫn vẻ mặt điềm nhiên, nói nói cười cười tiến ra cửa và đẩy khách ra theo. Bị đẩy, người khách thứ hai vội vã nhảy vào tiếp sức nhưng cũng chẳng thấm tháp gì. Cả hai bị chủ dồn ra tận ngoài cửa, trong khi chén nước trên tay chủ vẫn không hề sóng sánh. Đến khi ấy thì hai vị khách phải nhượng bộ, nhảy dạt sang hai bên và chắp tay, nói những lời khâm phục.

Lão võ sư Phan Dương Bình kể, khi mời khách trở lại nhà, trò chuyện, ông được biết, hai vị khách ấy 10 năm trước, trong cuộc tỉ thí đã bị sư phụ Tế Công đánh bại. Mười năm, họ đã dồn hết tâm trí, sức lực để luyện võ và lặn lội khắp nơi để tìm cụ Tế, những mong trả được mối hận năm nào. Thế nhưng, chỉ bằng động tác thử trên, họ đã biết, võ công của mình còn kém cụ Tế rất nhiều.

Nối gót sáng tổ Nguyễn Lộc phát dương Việt Võ đạo

Cụ Tế Công có người bạn thân là Chung Cảnh Vân, cũng một cao thủ của đất võ Trung Hoa, thuộc phái Thiếu lâm Hồng gia.

Cụ Chung thích phiêu bạt giang hồ, bởi vậy, khi thấy bạn mình tới Việt Nam, ngay lập tức cụ Tế đã giới thiệu ông tới học để mở mang thêm kiến thức. Chung sư phụ là người có cá tính, nóng nảy. Lão võ sư Phan Dương Bình kể, tuy là chỗ thâm giao (rất nhiều lần Chung sư phụ đến tận nhà ông để uốn nắn võ nghệ) nhưng là người nghiêm khắc nên sư phụ ông vẫn giáo cậu học trò cưng của mình vô cùng khắt khe. Chỉ nguyên chuyện đứng tấn thôi mà đến giờ nghĩ lại ông vẫn còn… thấy hãi.

Bắt cậu học trò đứng như tượng gỗ ở một góc, Chung sư phụ cứ thế mải mê cuộc cờ, chén rượu. Ấy vậy mà nếu cậu học trò chân tay rã rời mà nhúc nhích là y rằng… ăn chưởng.

Truyền thụ vừa hết những công phu của mình cho cậu học trò ham học thì bởi lý do riêng, cụ Chung phải về Trung Quốc. Thầy trò chia tay nhau, nước mắt vắn dài.

Như cánh chim không biết mỏi trên bầu trời võ thuật, muốn hấp thụ thêm những tinh tuý võ công của các môn phái khác, ông quyết định bôn ba tiếp trên con đường tầm sư học đạo. Lúc này, ở Hà Nội, danh tiếng của võ sư Nguyễn Lộc, sáng tổ môn phái Vovinam – Việt võ đạo đang nổi như cồn.

Võ sư Nguyễn Lộc, sinh năm 1912 tại làng Hữu Bằng, Thạch Thất, Hà Tây. Dựa trên môn võ vật cùng các môn võ cổ truyền của Việt Nam, chắt lọc những tinh hoa của võ thuật trên thế giới, cụ đã phát triển một môn phái võ rất riêng lấy tên là Vovinam, ra đời năm 1938.

Lão võ sư Phan Dương Bình kể, tìm hiểu, thấy tinh thần vẻ vang của Vovinam và của võ sư Nguyễn Lộc rất phù hợp với mình, ngay lập tức ông khăn gói tìm đến võ đường đang là nơi sinh hoạt của rất nhiều thanh niên Hà thành ấy. Ngay buổi đầu tiếp xúc, võ sư sáng tổ của môn phái giờ đã nổi tiếng khắp năm châu đó đã vô cùng quý mến ông.

Thấy ông đã có căn bản, quyền cước thì vô cùng uyển chuyển, võ sư Nguyễn Lộc đã mời ông lưu lại ngay tại nhà mình để rèn dạy và phụ trách việc trợ giảng. Võ sư Nguyễn Lộc hơn ông 18 tuổi, tuy danh nghĩa là thầy trò nhưng chỉ ít bữa biết nhau, hai người đã tình thâm như ruột thịt.

Những ngày ở bên võ sư Nguyễn Lộc, ông không những được trau dồi rất nhiều kiến thức võ học uyên thâm mà còn học được ở người thầy, người anh ấy rất nhiều đức tính quý báu mà cả đời ông sẽ chẳng thể nào quên. Có lần, tâm sự, võ sư Nguyễn Lộc đã nói với ông rằng: “Là võ sinh thì phải tôn thờ danh dự võ sĩ Việt Nam. Hiểu biết nhiệm vụ và nguyện hi sinh cho lý tưởng của người võ sĩ, xứng đáng với tên gọi vì nghệ thuật và nhân loại.”.

Cuộc thượng đài chấn động bất thành

Trước năm 1954, trước làn sóng đấu tranh sôi nổi của thanh niên Việt Nam, thực dân Pháp đã đứng ra thực hiện rất nhiều hoạt động thể thao, mục đích là ru ngủ phong trào quần chúng. Bởi thế, tại Hà Nội, các võ đài mọc lên ở khắp nơi và cũng thu hút rất nhiều cao thủ từ khắp mọi miền về tranh tài, thi thố.

Những võ đài ấy không những có sức hút với các võ sĩ trong nước mà còn hấp dẫn cả những cao thủ nước ngoài. Với các võ sĩ ngoại quốc, khi được nhà cầm quyền bật đèn xanh, họ đến Việt Nam không chỉ là tìm đối thủ để tranh tài, phân biệt cao thấp mà còn biến đó thành cơ hội để kiếm bộn tiền.

Mỗi trận thượng đài của họ đều tổ chức bán vé và thu hút rất nhiều khán giả tới xem. Với chủ đích trên, khoảng đầu năm 1953, hai anh em võ sư nổi tiếng ở Hồng Kông là Vương Bang Phu, Vương Bang Dân cũng tìm về Hà Nội.

Trong hai anh em thì Vương Bang Phu sức khoẻ phi thường. Đại lực sĩ này có thể vật ngã cả con bò mộng, tay không bẻ cong nhíp ô tô, kê ván trên người để mấy chục khán giả trèo lên nhún nhảy mà mặt vẫn không hề biến sắc.

Người em Vương Bang Dân thì thân thủ nhanh nhẹn, quyền thuật biến ảo khôn lường. Tại Hông Kông, suốt gần chục năm, hai anh em thượng đài mà vẫn chưa tìm ra đối thủ.

Bởi thế, đến Hà Nội, thách đấu đã vài ngày mà chưa tìm thấy ai nhận lời thách đấu, Phu, Dân đành dùng kế khích tướng và cũng là để lôi kéo khán giả đến xem những trận thượng đài của mình. Hai anh em Vương đã loan tin rằng, họ vừa đánh gục thần tượng của thanh niên thủ đô, võ sư Nguyễn Lộc. Tin ấy truyền đi khắp mọi nơi khiến nhiều người, dù biết là tin vịt vẫn vô cùng phẫn nộ.

Tại võ đường của Vovinam, là người điềm đạm nên võ sư Nguyễn Lộc chẳng chút bận tâm tới sự hỗn hào của hai võ sĩ ngoại quốc. Tuy thế, các học trò của ông, đặc biệt là võ sư Phan Dương Bình thì hết sức bức xúc, nằng nặc đòi rửa nhục cho thầy, cho môn phái. Và, bí mật, ông đã tìm hai anh em họ Vương để nhận lời thách đấu.

Thông tin ấy ngay lập tức thành đề tài nóng hổi của báo giới trong nước và nước ngoài. Dân tình sôi sục, chờ mong đến ngày hổ đấu, long tranh. Sự căng thẳng của trận đấu trên đã khiến nhà chức trách lo lắng và ngay lập tức phải nhảy vào can thiệp.

Ngay trước ngày thượng đài, võ sư Phan Dương Bình bị nhà cầm quyền bắt nhốt. Vậy là, trận đấu được rất nhiều người mong đợi trên đành phải huỷ bỏ. Võ sư Phan Dương Bình kể, biết đã đụng chạm đến tinh thần thượng võ của người Việt nên ngay ngày ông bị bắt nhốt thì hai anh em Phu, Dân gửi lời xin lỗi chính thức đến ông, đến võ sư Nguyễn Lộc và toàn thể những người học võ ở Hà Nội. Lời xin lỗi đó được đăng tải trên khắp các mặt báo khiến dư luận được một phen hả hê, phấn khích.

Một ngày chịu hàng ngàn cú đấm

Sau sự nổi tiếng của hiện tượng Lý Tiểu Long vào thập niên 70 của thế kỷ trước, Vịnh Xuân quyền đã được rất nhiều môn sinh theo học. Và, trên khắp thế giới, rất nhiều những võ đường của Vịnh Xuân đã được khai trương. Thế nhưng, ngoài cái nôi là Trung Hoa, chỉ có hai nơi Vinh Xuân thu gặt hái được nhiều thành công, hội tụ nhiều cao nhân nhất, đó là Hồng Kông và Việt Nam. Điều ấy đã được danh sư Tế Công thừa nhận khi ông rời Hà Nội vào Nam sinh sống.

Lúc chia tay, nhìn sự trưởng thành của đám học trò mình, buột miệng ông bảo: “Vịnh Xuân đã sang Việt Nam mất rồi!”. ở Hồng Kông, sư đệ của cụ Tế Công là danh sư Diệp Vấn cũng đưa Vịnh Xuân phát dương quang đại với Vịnh Xuân Hồng Kông. Tại chi phái này, ngoài Lý Tiểu Long, tông sư Diệp Vấn còn có một đệ tử chân truyền, tiếng tăm lừng lẫy là Ngũ Sáng. Ngũ Sáng có trưởng tràng là Trần Nghị Khiêm, một thần đồng võ thuật. Lão võ sư Phan Dương Bình kể, 15 năm trước, Trần Nghị Khiêm có đến Việt Nam. Và, người đầu tiên mà Trần sư phụ muốn gặp là lão võ sư Phan Dương Bình.

Ông Bình kể, Trần Nghị Khiêm là người cao lớn, quyền thuật nặng tính cương. Hai người đã vài lần thử sức, nhưng bất phân thắng bại. Sau những trận thử tài ấy, khâm phục về nội công của người đồng môn, Trần Sư phụ đã nhờ ông chỉ giáo.

Lão võ sư Phan Dương Bình giờ có nhiều học trò, không chỉ ở trong nước mà còn ở nhiều nơi trên thế giới. Họ là những người ngưỡng mộ Vịnh Xuân nên tìm về Hà Nội.

Lão võ sư bảo, người Tây học võ thực dụng hơn người Á Đông, bởi thế, trước khi bái ai đó làm sư thì họ thường… thử luôn tài sức của người đó. Từ năm 1982, khi phong trào võ thuật của Hà Nội được khôi phục đến giờ không biết bao nhiêu lần ông được (bị) các võ sinh phương Tây thách đấu. Sau tất cả các cuộc thử tài ấy, ông đều nhận được thêm những đệ tử một lòng hướng về võ thuật chân chính.

Năm 1995, một câu lạc bộ võ thuật nổi tiếng ở Đức, sau khi cho thành viên của mình sang Việt Nam thăm dò, đã mời đích thân ông sang đó dạy võ. Cuộc “ly hương” này đến giờ nhiều người vẫn còn ấn tượng và được nhiều tờ báo lớn ở Đức đăng tải. Tại đó, với nội công siêu phàm của mình, ông lão võ sư tuổi đã ở ngưỡng xưa nay hiếm ấy đã lên một lịch tập kinh hoàng. Từ 14 giờ đến 18 giờ mỗi ngày, các môn sinh lực lưỡng có thể thoải mái tung hàng ngàn cú đấm vào thân

Kỹ năng “thần đả”

Bây giờ, tuổi đã gần 80 nhưng lão võ sư Phan Dương Bình vẫn còn nhanh nhẹn lắm. Gặp ông tại căn gác yên tĩnh tại phố Hàng Bạc, ông bảo, chính nghiệp võ đã cho ông một sức khoẻ dồi dào.

Sáng nào cũng vậy, cứ như đồng hồ, 3 giờ sáng đã thấy ông ngồi dậy với bài khí công quen thuộc. Khí lực siêu phàm, như nhiều cao thủ Vịnh Xuân khác, tuổi ấy, ông vẫn có thể để mọi người thẳng tay nện hết sức vào người mà sắc mặt vẫn không hề suy chuyển.

Về quyền cước, hiện tại, ông cho biết, kỹ năng của ông đã đạt tới mức “thần đả”, đỉnh giới cao siêu của võ thuật. Đỉnh giới ấy là “tâm ứng thủ”, nghĩa là nghĩ ra đòn ở bộ phận nào thì lực đã có sẵn ở bộ phận đó, không cần vận đà nhiều. Luyện tới đỉnh giới đó thì người võ sư chỉ cần nghĩ ra động tác, chiêu thức thì ngay lập tức chân tay thực hiện chính xác, thành công chứ không cần qua tập luyện.

Tuổi cao, nhưng ông còn rất nhiều dự định với nghiệp võ của mình. Tâm sự, ông bảo, ông rất thần tượng Hoắc Nguyên Giáp, một võ sư nổi tiếng của Trung Quốc. Vị võ sư ấy bằng tài năng đã dựng lên Tinh võ quán oai danh một thủơ và hội tụ nhiều võ sư tài nghệ cao thâm.

Nguồn: http://giadinh.net.vn/the-thao/chuyen-ve-su-huynh-cua-ly-tieu-long-13802.htm

Quyền sư – Xôn xao văn, võ đàn

Quyen su

Gần đây, văn đàn và võ đàn Việt Nam đang xôn xao bởi một tác phẩm văn học phi hư cấu viết về các nhân vật là huyền thoại một thời trong giới võ thuật Việt Nam: Quyền sư (NXB Trẻ, 2013) của tác giả – võ sư Trần Việt Trung.

Hàng trăm trang sách không hề dụng công, nhưng lại hấp dẫn bởi sự tinh gọn trong bố cục, trong từng câu chuyện kể, được võ sư Trần Việt Trung chia sẻ một cách khiêm nhường và giản dị.

Ông nói: “Tôi không có ý định viết một cuốn tiểu thuyết vì mình không phải là người viết chuyên nghiệp mà khi viết thường sẽ phải tưởng tượng, hư cấu nhiều chi tiết. Tôi cũng không có ý định viết dưới dạng nhật ký vì dễ làm người đọc phải tiếp nhận nhiều điều riêng tư của những cá nhân mà họ không biết”.

Những đấng bậc hiếm có

Quyền sư – một cuốn sách nói về hai nhân vật, hai thế hệ kế tiếp nhau, hai đại biểu để lại dấu ấn sâu đậm trong phái võ Vịnh Xuân Quyền. Đó là cụ Tế Công – người sáng lập ra võ phái Vịnh Xuân Quyền ở Việt Nam và một học trò xuất sắc của cụ là võ sư Ngô Sỹ Quý.

Trong cuốn sách của mình, được khởi thảo từ tháng 9/2012, tác giả Trần Việt Trung đã dày công tái hiện hai nhân vật, một thầy – một trò, một già – một trẻ, một Hoa – một Việt với biết bao biến động, thăng trầm cuộc sống trong một giai đoạn lịch sử vô cùng đặc biệt, mà giữa họ lại có những nét tương đồng kỳ lạ về tình cảm, tính cách và số phận.

Những mong muốn viết ra những điều đã được nghe từ người thầy của mình không chỉ là việc hiếu kính với các bậc tiền bối, mà đó chính là các bài học cuộc sống. Trong đó, tác giả Trần Việt Trung đã dành những tình cảm đặc biệt của mình cho Ngô Sỹ Quý – thầy của mình. Người đã xuất hiện trong câu ca hết sức thú vị được lưu truyền rộng trong võ giới: “Tiển tròn, Phùng mộc, Vũ bay/ Ngô hình, Hương y bắt tay thành tài/ Ra đi ngày hãy còn dài/ Bẻ cành mai trắng viết vài câu thơ”, mà trong đó “Ngô hình” chính là Ngô Sỹ Quý ở Cầu Giấy, được sở đắc ngũ hình quyền của tôn sư Tế Công và ông cũng là một trong những người có công truyền bá Vĩnh Xuân mạnh mẽ ở Hà Nội.

Nhà văn Đỗ Chu nhận xét “Trần Việt Trung kể chuyện những bậc thầy mình trong môn phái võ Vịnh Xuân mà anh theo đuổi. Với tất cả sự kính yêu của một học trò, anh tôn họ là Quyền sư. Những trang văn mộc mạc sâu đọng càng đọc càng lôi cuốn, chuyện võ mà cũng là chuyện đời. Không thể có nổi cuốn sách này nếu người viết thiếu văn tài và ít am hiểu võ nghệ. Đọc xong gấp sách không khỏi bâng khuâng, Quyền sư ở đây quả là những đấng bậc hiếm có, họ từng là những vẻ đẹp Hà Thành một thủa và hình như, liệu có phải trong sự lặng lẽ khiêm nhường nhưng tác giả cuốn sách cũng là một quyền sư?”.

Đọc để sống nhiều hơn

Người viết bài này từng học võ Thiếu Lâm nhiều năm, sau chuyển sang võ cổ truyền Việt Nam, không có cơ duyên với Vịnh Xuân Quyền. Một buổi trưa mát cách đây mấy ngày, khi Ban Nhà văn trẻ nhóm họp để bàn về những chuyến đi thực tế của các nhà văn trẻ, nhiều người đã được TS giáo dục Thụy Anh tặng cho cuốn Quyền sư tại CLB Đọc sách cùng con của chị với lời nhắn “nếu đang sống ít, đọc đi để sống nhiều hơn”.

Gần 200 trang sách võ – y đồng đạo, Quyền sư đầy ắp ứ những tình bạn, lòng tự hào người Việt, những đúc kết tinh túy, ứng xử, những bài học tiên trách kỷ, không chặn miếng cơm của người khác, không cạnh tranh, không dạy kẻ ác… đã là những cẩm nang, hành trang bỏ túi gọn gàng, đầy ý nghĩa đối với mỗi người. Đọc sách, đó chẳng phải là may mắn được hội ngộ cùng thầy Ngô Sỹ Quý qua Quyền sư đó sao, để thấm thía những bài học đạo làm người từ trong ra ngoài, từ trên xuống dưới qua từng trang sách “học võ không phải để đánh người mà để người không đánh mình” và “dạy người ta biết thua, biết thua thì không chết”.

Nhà thơ Hữu Việt, một trong những học trò của thầy Ngô Sỹ Quý cho biết: “Bằng hình thức chương hồi, với ngôn từ giản dị nhưng biến hóa linh hoạt và giàu hình ảnh, Quyền sư kể cho chúng ta nghe những câu chuyện khác thường, đặc biệt hấp dẫn, mang những thông điệp bất biến về đời sống, tư tưởng và võ đạo, khiến người đọc cảm giác tiếc nuối khi gấp cuốn sách lại. Đó là câu chuyện có thực được truyền tải qua ngôn ngữ văn học, Quyền sư mang giá trị học thuật, đem đến những tư liệu quý về tình cảm, đạo nghĩa thầy trò”.

Quyền sư hơn cả một quyển sách, mà đó là một bảo tàng của của ký ức, của tấm lòng mà khi mỗi khi chạm vào lại rung lên những nhớ thương và để thấu hiểu, cùng “tơ đồng” với người xưa như trong lời mở của Quyền sư: “Nhạn đáo hàn đàm, nhạn khứ nhi đàm bất lưu ảnh/ Phong lai sơ trúc, phong khứ nhi trúc bất lưu thanh” (Nhạn bay đến đầm lạnh, nhạn bay đi đầm không lưu lại ảnh/ Gió lay thân trúc/ gió tắt trúc không còn âm thanh – Tô Đông Pha).

Mà suy cho cùng, việc võ cũng như việc đời, vốn vô cùng, chỉ có những bài học, lòng tự hào, giá trị sống, đạo nghĩa là không ngừng chiếu rọi và bền vững trên hành trình thiên lý võ thuật trước vòng quay vô tình của bánh xe thời gian.

Tác giả: Lãng Ma

Nguồn: http://nhathonguyentrongtao.wordpress.com/2013/09/15/quyen-su-xon-xao-van-vo-dan/

Phỏng vấn ông Hoàng Vĩnh Giang

Lâu nay, nhiều người biết ông Hoàng Vĩnh Giang là Phó chủ tịch Ủy ban Olympic Châu Á, Phó chủ tịch thường trực Ủy ban Olympic Việt Nam, nhà quản lý, hoạch định chiến lược tài ba của thể thao nước nhà, nhưng rất ít người biết, ông từng là một võ sư danh tiếng được bạn bè, môn sinh ở Liên Xô cũ liệt vào hàng huyền thoại của môn phái Vịnh Xuân quyền.

Hoàng Vĩnh Giang

Hoàng Vĩnh Giang

Đang học ở Đại học Thể dục Thể thao Kiev (Ukraine), ông thâu nhận nhiều môn đệ từ các thành phố thuộc Nga như Matxcơva, Leningrad (nay là Saint Petersburg), Sochi…

Danh tiếng của ông bay xa đến mức nhiều người từ các nước cộng hòa thuộc Liên bang Xô Viết vùng Trung Á xa xôi như Kazakhstan, Armenia… cũng tìm đến ông để nhận làm sư phụ.

Ông còn có các môn đệ từ Israel, thậm chí đến từ Congo ở Lục địa đen xa xôi.

Tất nhiên, ông Giang có nhiều điều để tự hào về bản thân với những gì đã làm được trên đất Liên Xô những năm đầu thập kỷ 80 của thế kỷ trước, song khi về nước, ông chưa bao giờ nhận mình là “huyền thoại”, càng không bao giờ dám sánh vai với người khổng lồ Lý Tiểu Long mà huyễn hoặc!

Với danh tiếng và uy tín của mình, ông đã mang về cho đất nước những trang thiết quý hiếm, góp phần rất đáng kể cho việc phát triển ngành thể dục thể thao nước nhà.

Họ nghĩ tôi là “huyền thoại”

Lớp học võ của ông Giang ngày đầu là những lớp học kiểu mậu dịch do các học trò tự tìm phòng học rồi mời ông tới dậy. Về mặt nguyên tắc, Vịnh Xuân quyền phải được truyền dạy theo kiểu một thầy một trò. Muốn nâng cao trình độ, buộc trò phải tiếp xúc với thầy, đặc biệt là vùng tay.

Vịnh Xuân rất coi trọng linh giác, nghe gió đoán đòn. Chỉ cần nhắm mắt, động tay vào đối phương thì đối phương làm gì cũng biết, tất nhiên ở đây là nói về võ sư ở đẳng cấp đỉnh cao.

Lớp học của tôi ban đầu không có nhiều học sinh. Tôi chủ yếu chỉ dậy cho các thầy của các môn phái khác những bài cơ bản như Tiểu niệm đầu, Hổ quyền, tề mi côn. Riêng bài 108 đánh với mộc nhân (người gỗ) của Vịnh Xuân, tôi nắm tương đối sâu về mặt nguyên tắc nên dậy rất kỹ.

Nói ra mình tôi cho đến giờ vẫn có cảm giác xấu hổ, sao các bạn Liên Xô đáng yêu và đáng kính đến thế, người ta rất tôn trọng võ thuật, tôn sư trọng đạo. Bởi vậy, dù tôi chỉ biết Vịnh Xuân vừa phải thôi, nhưng các học trò đến với tôi bằng tất cả sự chân tình, nên càng phải cố gắng truyền đạt.

Bên cạnh đó những truyền thuyết về huyền thoại Lý Tiểu Long, những chuyện về võ học biết đuợc qua kho sách khổng lồ từ Sài Gòn nhất là tủ sách vừa có chưởng của nhà văn Kim Dung, vừa có nhiều tài liệu về y học, cổ học của thầy Kim Dao (một con nguời vô cùng uyên bác) tôi mang ra kể hết.

Thế nên có khi cả buổi học, các trò cứ bảo thầy hôm nay kể nốt những cái chuyện kia đi, thành ra học rất vui”. – Ông Giang kể như thể lớp học của ông năm nào đang hiện hữu trước mặt.

Chuyện dạy võ của ông sau đó lan truyền rất nhanh. Có những học trò đến từ Leningrad, họ ở lại cả tuần lễ, thuê phòng trọ bên ngoài hoặc phòng ở ký túc đại học TDTT Kiev để theo học.

Ông cũng bắt đầu tiếp nhận những môn sinh có danh tiếng của các môn phái khác như nhà vô địch đấu kiếm thế giới…hay ông nhận được những lời mời giao lưu với các kỳ tài võ học như Clemen nhà vô địch karatedo của Conggo hay nhà vô địch tuyệt đối karate nhiều năm liền của Liên Xô, Valodia Ilarionop.

Clemen có vợ người Nga, trình độ nghe nói thuộc vào loại vô địch toàn châu Phi. Anh này từng nhận được nhiều lời thách đấu và hạ nhiều đối thủ đến từ các môn phái rừng rú vùng Siberia truớc sự chứng kiến của tôi. Tôi và Clemen rất mến mộ nhau, đã từng có một cuộc giao lưu đòn thế. Có nghĩa là biểu diễn với những đòn dừng trong một khoảng cách nhất định giống kiểu Lệnh Hồ Xung kiểm chứng kiếm thuật cùng Xung Hư đạo trưởng và 2 cao đồ của ông tại chân núi Võ Đang trong “Tiếu ngạo giang hồ”.

Bởi với Vịnh Xuân, chỉ cần tiến lại gần, lách qua lách lại, tôi có thể chọc mù mắt anh ta. Ngược lại, tôi cũng có thể ăn một cú ra đòn hung hiểm như trời giáng của Clemen mà nằm luôn. Vì thế, chỉ biểu diễn đòn dừng để hai bên hiểu về đòn thế của nhau thôi”.

Kể đến đây, ông Giang một lần nữa tái khẳng định, về trình độ so với các thầy ở Việt Nam thì ông không là gì cả nhưng so với những người mê Vịnh Xuân ở bên Liên Xô lúc bấy giờ, ông cũng được họ xếp vào hàng “huyền thoại”.

“Tôi nhớ có những lần đi các nơi, như tới Moscow chẳng hạn, hàng nghìn học sinh của môn Karatedo khi nhìn thấy thầy Hoàng Vĩnh Giang buớc vào phòng tập của mình, theo khẩu lệnh bằng tiếng Nhật của võ sư trưởng tràng lập tức tất cả đồng loạt cúi đầu xuống, gập chào theo kiểu Nhật với một từ “OSS” truyền thống của những “Karateka” (tức là những nguời tập karate).

Mùa hè năm 1980, sau một trận đá bóng, ông thầy “huyền thoại” Vịnh Xuân quyền trên đất Liên Xô Hoàng Vĩnh Giang lên xe cấp cứu vào thẳng bệnh viện.

“Tôi nhớ như in tiếng còi hú của xe cấp cứu. Tôi được đưa tới một bệnh viện ở vùng trung tâm Kiev trong trình trạng theo dõi mạch còn hay mất.

Bạn bè tôi sau đó mang giấy tờ vào phòng bệnh, đặt lên bàn và nói: Mày thích viết gì thì viết đi. Tôi ngỡ ngàng hỏi lại: Làm sao mà tao phải viết?

Mãi sau này tôi mới biết, cái lúc mà đám bạn mang giấy bút vào phòng, chính là lúc tôi đang thập tử nhất sinh. Bác sĩ đã nói với họ, rằng tôi sẽ không qua khỏi được. Bấy giờ, trên Moscow, chú gấu Misa (linh vật Olympic) rơi nước mắt ở sân vận động Luzhniki khi nói lời tạm biệt Olympic. Còn tôi, rơi nước mắt trong phòng bệnh vì sắp lìa thế giới” – Ông Giang bồi hồi nhớ lại.

Rút cuộc thì tôi vẫn được ngồi trò chuyện cùng ông hôm nay. Số trời đã định, nhưng sao ông cứ chẳng tin. Ông cũng không bao giờ coi cơn nguy kịch mình từng trải qua là cái giá phải trả, vì với ông, nó là điều ông không nghĩ đến mỗi khi đối diện với các học trò.

“Nếu nghĩ đến, làm sao tôi trở thành “huyền thoại” trong lòng các học trò và làm sao sau 3 năm dậy võ, tôi đã thu về một gia tài khổng lồ khoảng 15 cây vàng!” – Ông Giang mở ra một câu chuyện mới!

Hoàng Vĩnh Giang và các học trò

Hoàng Vĩnh Giang và các học trò

Dạy học không phải vì tiền

“Ban đầu tôi mở lớp dậy võ không phải để kiếm tiền, mà chỉ là đam mê và muốn vừa tìm nguời cùng tập để tự nâng cao linh giác sự biến hóa về đòn thế vừa có thể truyền lại cho mọi người ở bên đó Vịnh Xuân quyền Việt Nam”. – Ông Giang khẳng định.

“Nếu mình giỏi giang thực sự kiếm tiền là một nhẽ, đằng này ba láp cả. Nên chỉ biết có gì dậy nấy chứ đâu phải chuyện lấy tiền thiên hạ” – Ông Giang bổ sung.

Sau này thì mục đích kiếm tiền có nảy sinh nhưng không phải kiếm tiền để bỏ túi. Toàn bộ số tiền thu được đều được ông Giang lưu lại trước khi tốt nghiệp nghiên cứu sinh. Ngày về nước, để thực hiện ý định tốt đẹp của mình, ông có nhờ cậy nhiều người trong đó có một nhà khoa học nổi tiếng thế giới về lý luận “giáo dục thể chất chuyên sâu về bơi lội” – hiệu trưởng trường đại học TDTT Kiev, Volađimia Nhikolaievich Platonnov.

“Quả thật, tôi rất lấy làm cảm ơn ông Hiệu trưởng trường ĐH TDTT Kiev. Chuyện nghe có vẻ buồn cười nhưng rất thực tế. Ngày ấy tôi sang Liên Xô để làm nghiên cứu sinh về điền kinh, ông thầy dậy tôi là trưởng khoa điền kinh và trên nữa chính là ông hiệu trưởng họ là Platonnov. Ông Platonnov là người viết sách toàn thế giới về lý luận TDTT, thế nhưng lại là học trò của tôi về Vịnh Xuân.

Chính ông ấy là người chủ công, chủ lực nói với các ban, các khoa trong trường dồn các trang thiết bị dụng cụ dạy, tập luyện thể thao cho tôi mang về Việt Nam”.

Vị hiệu trưởng đáng kính ấy đã rất nhiệt tình tập hợp hết số tài vật tích lũy đươc trước đó đồng thời chỉ đạo xuất kho cho “cậu học trò nghiên cứu sinh” rất nhiều trang thiết bị cần thiết tạo đà cho sự phát triển của nền TDTT Việt Nam hồi ấy còn quá non trẻ.

Tất cả tinh thần “quốc tế vô sản” cùng tình cảm thầy trò hai chiều đã được gửi gắm vào 2 container trang thiết bị thể thao của các môn kiếm, boxing, vật, judo, karate….

Suýt mất mạng vì cháu Trà Giang

Năm 1981 ông Hoàng Vĩnh Giang tốt nghiệp nghiên cứu sinh tại ĐH TDTT Kiev với tấm bằng đỏ. Về nước, ông mang theo môn đấu kiếm về truyền dậy – môn đấu mà sau này ông nói, các môn võ của thể thao Việt Nam phải mang ơn!

“Không rõ lúc bấy giờ, ai đề ra cái chủ trương cho rằng tập võ là phản động, là đánh nhau, là tư cách đạo đức kém. Đó là quan niệm cực kỳ sai lầm và dẫn đến hàng loạt các môn võ của Việt Nam thời kỳ trước 1980 bị cấm hoặc hạn chế. Tôi về nước và quyết phục hưng tất cả từ môn đấu kiếm.

Năm 1982-1983, tôi vận động tổ chức đi vào miền Nam, đặc biệt là Sài Gòn, một trong những nơi có phong trào đấu kiếm phát triển từ thời Pháp để khơi dậy lại phong trào.

Sài Gòn lúc đó vẫn còn những ông trọng tài đấu kiếm quốc tế. Tiếc rằng, lãnh đạo thể thao thành phố không thích võ. Cuộc khơi dậy ở miền Nam bất thành.

Trở ra ngoài Bắc, tôi quyết định mở một lớp hoàn toàn bằng những trang thiết bị, dụng cụ tôi mang về từ Liên Xô và có khoảng 200 học sinh theo học. Đích thân tôi đứng lớp chỉ dậy và suýt bị mất mạng bởi một cậu học trò.

Cậu này có tên là Quang Anh, cháu ruột của diễn viên Trà Giang. Khi tập, do sử dụng kiếm sai kỹ thuật, thay vì phải vẩy kiếm để kiếm đập vào người rồi cong lại thì Quang Anh lại đâm thẳng. Kết quả kiếm làm lõm mặt nạ bảo vệ ở vùng gần mí mắt.

Tôi bị phần lõm của mặt nạ gây thủng mao mạch khiến máu chảy ra không cầm được. Sau đó tôi được chính võ sư Xuân Thi (HLV kiếm đầu tiên tại Hà nội) cõng đi cấp cứu ở bệnh viện 354 ngay sau phòng tập, tôi hoàn toàn bất tỉnh sau khi mất máu quá nhiều…

Thế đấy, người mang kiếm về Việt Nam để dậy cũng là người tí nữa mất mạng vì kiếm. Nhưng đó chỉ là một kỷ niệm đáng nhớ của tôi. Sau lần thứ 2 suýt chết, tôi đã khơi dậy được phong trào võ thuật. Judo, vật, quyền anh được khôi phục. Riêng quyền anh tôi vừa là thầy vừa dẫn quân xuống Hải Phòng để khuấy động phong trào ở đất cảng”.

Tiếp đến là TP.HCM, Bình Định… hay những năm tiếp theo, hầu như 3 đến 4 cái Tết, năm nào ông Giang cũng cùng đồng nghiệp ở các môn võ kéo quân lên Sơn Tây biểu diễn võ cho đồng bào xem. Tất nhiên khi biểu diễn có cả Vịnh Xuân quyền và có cả những cuộc thách đấu thực sự nữa.

Vĩ thanh

Trong Vịnh Xuân quyền có tính chất “đại đồng tiểu dị” với những điểm giống nhau là căn bản. 3 nguyên lý xuyên suốt khi luyện tập các bài quyền là khái niệm “xả kỷ tòng nhân” (quên mình theo người), “thính kình” (nghe lực), “tâm ứng thủ” (khi đầu óc nghĩ đến một đòn đánh là chân tay thực hiện thành công) và cả 3 nguyên lý này luôn hội tụ trong con người ông Hoàng Vĩnh Giang. Nó không chỉ là nguyên lý võ học mà còn là nguyên lý làm việc và lẽ sống của ông ở đời.

Xin được trích lại những dòng của nhà báo kỳ cựu Nguyễn Lưu từng viết về ông để thay cho lời kết của loạt bài:

“Ở khía cạnh vi mô, mặc dù biết nhiều là thế, ông không dạy thật cụ thể cho một trò nào mà như nhà giáo dục học Xô viết Kharmalov đã từng nói: “Một người thày tồi chỉ biết dạy chân lý cho trò, còn ông thày giỏi sẽ biết dạy trò cách tìm ra chân lý”, tôi cho rằng về điều này ông còn làm được cả với những ông thày của Thể thao Việt Nam.

Ở tầng vĩ mô, đó mới là sở trường của Hoàng Vĩnh Giang, ông đã để lại những dấu ấn không thể nào quên của Thể thao Việt Nam và điều này sẽ khiến ông đi vào lịch sử”.

 

Nguồn: VTC.vn

Phỏng vấn sư phụ Tsui Sheung Tin

Sư phụ Tsui Sheung Tin là một trong những học trò hàng đầu rất thành danh của đại sư Diệp Vấn.  Ông được mệnh danh là ông vua “Thủ Đầu Quyền” của Vịnh Xuân Hong Kong. Dưới đây là phỏng vấn sư phụ Tsui Sheung Tin của võ sư Sergio. Đoạn Video này cung cấp thêm nhiều thông tin thú vị về Vịnh Xuân của dòng đại sư Diệp Vấn.